Sunday, November 6, 2016
Ngày đẹp trời để yêu nhau
Sunday, September 21, 2014
Giang hồ
Tôi thích bài thơ này đến nỗi, đây là lần thứ hai tôi đăng lại bài thơ này, thương lắm, thèm lắm, lại cứ muốn xách ba lô rồi lên đường thôi. Tôi mơ đứng giữa đại ngàn Mông Cổ, nhìn những đứa trẻ mắt hẹp và má hây hây hồng, tôi mơ mình lang thang trên những con đường cổ xưa Tây Ban Nha, nghe tiếng guitar réo rắt, quyến rũ, tôi mơ mình đi chân không vào những ngôi chùa dát vàng Myanmar, đắm mình trong không khí linh thiêng lặng lẽ của cái xứ đóng cửa quá lâu, tôi mơ mình lại lặn lội rừng già châu phi, hú hồn thấy em cọp gằm ghè kế bên, hay là vừa đi vừa xí xô xí xào thứ tiếng Tây Ban Nha lai tạp ở Nam Mỹ. Tôi thèm đi quá, tôi muốn đi quá, tôi nhớ cái cảm giác xa nhà.
Bởi vậy mới nói, lớn lên, ai cũng nên vài lần đi xa, để biết yêu hơn mái nhà đang có.
---
Giang Hồ
Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi, trèo thang với... giặt đồ?
Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không,
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng...
Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạnĐũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình.
Giang hồ có bữa ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chẳng chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một gốc si.
Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu...
Giang hồ ta chẳng thay áo ráng
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng ngay mới hiểu mình tóc bạc
Chơt tiếng trẻ thưa ở bên đường.

Giang hồ ba bữa buồn một bữa,
Thấy núi thành sông biển hoá rừng
Chân sẵng dép giày, trời sẵn gió
Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung...
Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi đã nhớ nhà.
[Phạm Hữu Quang]
Sunday, July 6, 2014
Ghi chú số 2: Những kỷ niệm đánh rơi
Nhiều lúc tôi thấy mình sống bằng kỷ niệm, tức là một năm có 365 ngày, nhưng chỉ với lượng điện năng vài ngày góp lại, tôi sống khoẻ cả năm, hay chỉ vài năm hạnh phúc ngắn ngủi, tôi sống vui những ngày dài chán chường. Cuộc đời quả thật có nhiều cái vui, những niềm vui chóng vánh, nhanh đến nhanh đi, những nụ cười giòn tan, những trận nước mắt long trời lở đất nhưng rồi cũng chìm nghỉm, chỉ có những mong ngóng của ngày hè là ở lại.
Đôi khi giống như bệnh nghề nghiệp, ra đường thấy dấu cỏ cây tưởng dấu đường, thấy hoa bách hợp tưởng nhà Hướng Đạo, thấy màu áo kaki nhớ những người thương. Đôi khi nhìn đâu cũng thấy phương pháp hàng đội cũng thấy cờ đội, gậy nạn. Nhưng rồi cuộc sống không như một kỳ trại chỉ toàn niềm vui gạt mất nỗi buồn, cuộc sống giống như guồng máy, cứ quay cứ cuốn, những mối dây bền chặt lỏng dần rồi xa cách. Dù mỗi sớm mai thức dậy có cố gắng tăng đơ đi nữa thì dây cứ sờn cứ dãn rồi đứt ra.
Bởi vậy mới thấy cuộc sống đủ màu. Nhưng những chỗ màu trộn màu thì lại xám xịt, cứ những lúc chìm đắm trong vết màu loang thì lại nhớ những khoảng màu trong sáng. Những trải nghiệm vui vẻ qua rồi, nhìn thế hệ đàn em đánh rơi mà thấy tiếc, chỉ mong có thể đi đằng sau giúp các em nhặt nhạnh và bỏ lại vào túi các em dặn dò “đừng em, giữ lấy đi, đừng bỏ lỡ”.
Có những ngày trời đầy gió và giông, có những mái bạc bay phừng phực như sắp đứt, có tiếng dây ni lon bay bay loẹt xoẹt, tự dưng lại thấy thân thương vô cùng, tôi chợt nhớ những chiều trời chuyển cơn mưa, dáng nhỏ liu xiu chạy vội về lều, hạ lều vì sợ già néo đứt dây, tôi thương phụ tá nửa đêm lồm cồm bò dậy chạy xuống lều hỏi thăm tụi nhỏ, tôi thương đám nhỏ mặt ngơ ngáo say ke ôm ba lô lên chòi minh nghĩa ngủ say sưa.
Có những ngày trời vàng rực đầy nắng và những cái bóng đổ dài dưới mặt đất, có tiếng lá khô bay lao xao trong gió, hay tiếng quạt tay phành phạch, tôi thấy thương vô cùng như thể đó là một phần mình đang có, tôi nhớ những buổi trưa hanh nóng, mồ hôi mồ kê chảy dài hai bên thái dương, ai đó cầm còi bắt ghế đứng chỉ đạo trò chơi, bọn trẻ con thì hớn hở cười quên cả nắng, rồi ai đó chạy qua cho mượn cây quạt quạt pành pạch cho đỡ nóng giữa cái nắng chói chang và rích chịt của buổi trưa nơi bờ biển, cái mùi ngai ngái của cá và muối.
Tôi cứ ôm cái tương tư đó cả năm trời và chờ đợi mỗi năm một lần cái cảm giác đó sẽ lại ùa về. ngập tràn, và dư đầy, để tôi tham lam ôm lấy ôm để cái nồng nàn đó để dành xài từ từ trong năm. Tôi nhớ cảnh, tôi nhớ người.
Tôi nhớ những người nâng đỡ tôi những tháng ngày đầu tôi chập chững tham gia cuộc chơi, tôi nhớ những người xỉ vả tôi nhưng cũng lại quay qua chỉ vẽ tôi những ngày đầu non dại. Tôi nhớ những người kê vai gánh cùng tôi cái gánh nhọc nhằn và khó khăn, những người đứng bên cạnh kéo tôi tiến lên, những người chỉ cười hiền hiền nói “bỏ qua đi chị”. Tôi nhớ những người ôm tôi luyến tiếc và khóc “chị ơi em đi”. Tôi nhớ người cũng nhiều như những gì chúng tôi đã cùng trải qua, có một loại cảm giác sâu sắc cũng như thể đi qua một mối tình nhiều năm và đầy kỷ niệm, sến như thể một nhà thơ nào đó nói “có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau”.
Chưa biết rằng chặng đường dài phía trước không có những người đó tôi sẽ biết đi thế nào, nhưng hiện tại sự trống trải này hụt hẫng quá. Đừng nói mọi thứ rồi sẽ qua đi, vì mọi thứ hiện giờ rối rắm, trống trải và nặng nề lắm, sẽ làm sao nếu phải một mình rong ruổi đi tiền trạm, sẽ làm sao nếu phải một mình trong đêm vẽ nên những kê hoạch, sẽ thế nào khi đêm về giữa đất trời mênh mông lại ngồi một mình. Không phải tôi lo xa, bi quan hay hoài niệm, chỉ là một thực tế khó khăn mà có lẽ ai trong chúng tôi, ở một góc nhỏ nào đó rồi sẽ phải trải qua thôi. Một cách lặng lẽ và cô đơn, chúng tôi sẽ phải đi qua và buông rơi những kỷ niệm, vì thời gian sẽ giúp chúng tôi cái chuyện xoá nhoà.
Hai tuần nữa, hai tuần nữa sẽ là cơ hội để thu nạp, có lẽ là lần cuối cái nguồn năng lượng thương yêu này, đừng để trôi mất, đừng để rơi mất cái gọi là tình huynh đệ vì những toan tính con người. Yêu thương thì cứ yêu thương thôi.
-HNTT-
Monday, September 9, 2013
Chuyện thiên hạ - Chuyện của mình
Thursday, June 13, 2013
Câu chuyện một ngày, và câu chuyện của niềm tin
Tuesday, March 5, 2013
Bình loạn "chảnh"
- Người mắc bệnh “chảnh” là những người đáng thương, họ có những khiếm khuyết nhất định trong tâm hồn. Họ luôn tự ti với xã hội, vì tự ti nên họ cần tìm cách khoả lấp sự tự ti này bằng cách ăn to nói lớn, hay lấn át người khác, để khoả lấp đi sự yếu kém của bản thân. Đối với những biểu hiện này, sự im lặng trong chừng mực của bạn sẽ làm họ bớt bệnh một chút. Và khi cơn bạo bệnh đã vãn, bạn nên tranh thủ thời cơ vì không biết “cơn” sẽ đến lúc nào.
- Người mắc bệnh “chảnh” thường hay tỏ ra nguy hiểm, họ tìm mọi cách để bạn nhận ra sự nguy hiểm của họ. Thật ra đó là một nỗ lực vô ích, vì chỉ cần nhìn mặt họ chúng ta đã dễ dàng nhận ra sự nguy hiểm tột cùng. Đối với dạng này bạn không cần e ngại, chỉ cần bạn tỏ ra ngu ngơ, hay nói cách khác, bạn trở thành người thờ ơ với đời. Sau một thời gian tỏ ra nguy hiểm, người mắc bệnh “chảnh” sẽ mệt vì chính sự nguy hiểm của họ. Đây chính là thời cơ để sự nguy hiểm (nguy hiểm thật sự) của bạn phát huy. Hãy nguy hiểm một cách thông minh.
- Người mắc bệnh “chảnh” thường không nói chuẩn ngôn ngữ mẹ đẻ. Họ thường tìm cách chém gió bằng cách chèn tiếng lạ, đôi khi họ chèn nhiều hơn một loại tiếng lạ vào cuộc hội thoại. Mục đích của họ là làm cho bạn sao nhãng. Thay vì tập trung vào nội dung trao đổi, bạn sẽ bị lái sự chú ý sang việc hâm một khả năng ngoại ngữ của họ. Đối với dạng này, bạn chỉ cần đặt thật nhiều câu hỏi nhằm làm họ mất tập trung. Đại loại thế này: - Chị cho rằng plan lần này somehow thành công, em có think so không? Bạn nên trả lời thế này: - Máy bay gì chị? Máy bay bị gì? Em có thấy nó bị gì đâu?
Tôi viết bài này sau một ngày làm việc và gặp vài người tỏ thái độ lồi lõm với tôi, thành thử tâm trạng viết bài này có đôi chút lồi lõm, mọi người đọc có bức xúc thì cũng bỏ qua, lâu lâu tôi cũng có nhu cầu được tỏ ra nguy hiểm. Chịu!
Monday, January 28, 2013
Linh Tinh
Mẹ là người đầu tiên nhìn vào mắt mình và nói “Rồi con sẽ đi rất xa”. Khi nắm tay mình ở sân bay và giao lại thiếu đoàn ở sân bay, chị cũng nói “Chị tin em sẽ tiến rất xa”. Ngày hôm nay lại có một người chị khác cũng nói với tôi rằng “em sẽ bay xa”. Mình cũng luôn tin rằng với nhiệt huyết, với hoài bão, với sự gan lì, mình sẽ leo lên những ngọn núi, đi thật xa, giong buồm ra khơi tít tắp. Tin như vậy, mình cũng vẫy vùng ghê lắm, cũng anh hùng rơm lắm, cũng hách xì xằng lắm, để rồi nhiều lúc lại cảm thấy hoang mang, chùn chân, và chán nản.Người ta nói, lời hứa với bản thân là lời hứa lớn nhất, và nỗi thất vọng với bản thân là nỗi thất vọng lớn nhất. Cách đây 5 năm, mình đã hứa lời hứa lớn nhất với chính mình. 5 năm sau lời hứa đó vẫn không thực hiện được. Đó là một sự thất vọng ghê gớm.
Hôm nay là ngày mà nỗi thất vọng đó tràn ngập cứ như vết dầu loan trên biển lớn. Thất vọng quá!
Saturday, January 7, 2012
The cakes

Let I tell you the story of my childhood which my grandma usually told us when we were young. Once upon the time, when Vietnam still was a country with jungles, mountains, rivers and caves, when our ancestors lived a very simple life to love and care of each other. In a year, the old king thought about retiring, because he wanted to take the rest of his life just to drink tea and create poetry, however, he did not know who would be chosen for the throne among his sons. As the result, nights and nights tossed and turned in bed, the king made an imperial decree “who make the most essential and delicious dish will be crown prince, due date is the new year’s date”.
Everyone in the nation was excited for this decree, they loved to look for who would inherit the throne, who would be their next king, while the princes were anxiety of thinking, experimenting, creating a special dish. The princes even invited the best chef from everywhere in the world to come and made for them the most tasted food. The environment was so much lively that no one can describe, such a vanity time.
Along with that animated society, there was a prince who was forgotten. His name was Lang Lieu, he was the son of a royal maid, thus, nobody respected him and treated him as a prince whom he was. With very little property he had, Lang Lieu cannot compete with his brothers, the scenario seemed very grey for him. Once night, when he fell asleep in the garden, the prince started his dream.
In the dream, he met an old man, the man must be very old because of his white beard, white hair, but the man had very kind smile, the man came to Lang Lieu and asked for a cup of water. With the characteristic of generosity, hospitality and good-nature, Lang Lieu brought the man a cup of tea. The worry was on the prince’s face, and by talking, the old man knew Lang Lieu’s story. Whispered into Lang Lieu’s ear, the man gave him a secret formula for cooking special dish.
Lang Lieu woke up suddenly from his weird dream, laughed at himself, but still kept in mind what the old man told him. The prince realized this could be his opportunity to change his fate, chance to get back what supposed to be his. The young man started his work.
New Year’s day came along with the deadline, the old king was expecting his sons bring him something traditional but essential. The contest came with many dishes from over the world, everything was showed in front of the king, pizza of Italian with sea foods of Baltic Sea, Indian curry with mind-blowing ingredients, hamburger from American with the best beef and cheese, etc. No matter what was showing, the king seemed upset and getting bored from the foreign foods, the performances were substandard. Finally, when the contest came to the end, there was only one show left. The young and poor prince stepped in shy and sadly revealed his work.
The whole hall laughed at the young man, they laughed because of his simplicity, his poor, and his un respect to the king. When everyone was full of joke, the king asked his poor son “Tell me about your idea”.
The son looked at his father in the eyes, took a deep breath and said “My majestic, the cakes I reveal here were made by national rice, from our field. It was our people’s try during a year. The circle cake symbolizes for the sky, the sky is circle, represents for the love and the care of a king to his people, the king hug his people into his heart, to protect them, to lead them moving forward. The square cake is the ground, the ground bring its people yield and living space, where our people work, live, get crowded, and become a stronger nation. The cakes are our sky and our ground, they are our pride and we must protect them as our life.”
The hall was fell into silence, no one cannot say anything…The king slowly told everyone in the room “I highly appreciate all your attempt to prepare such fabulous dishes, they really enchanted me. However, what is not yours, never will be yours; therefore, what you, sons, brought me today are good but not the best. I have just found my crown prince.”
Since that moment, the Sky cake and the Ground cake have become one of the most important food for new year. They are traditional cakes to remind Vietnamese about their mission and their ancestors.
…
My grandma told us this story every time we were together to cook the cakes and the story is kept telling by generations.
My dear friends, I have just told you the story of the Vietnamese heritage. The simple story with lots of meanings, our wish, our dream, our aspiration, I told you the story is to wish you a happy new year, with success, health, and all the best.
Love.
-TâmVũ-
Saturday, December 31, 2011
Đón năm mới
Năm mới sang là dịp để nhìn lại năm cũ, những gì đã đạt được và cả những gì chưa làm được, những thành quả và những thất bại, những cái có và những cái mất.Ba năm gần đây mình không đón năm mới ở nhà, lớn rồi giống như có một sức hút kéo mình ra đường, kéo mình ra khỏi vòng tay cha mẹ. Tưởng vậy mà không phải vậy. Rồi khi những cuộc vui tàn, quẩy ba lô lên vai, con về với mẹ cha.
Năm 2009, mình bị hụt chuyến đi dự trại họp bạn HĐ Châu Á Thái Bình Dương ở Makiling, bỏ lở khối chuyện thú vị, để hưởng thụ đời sống trại đích thực cùng các anh em trong mảnh đất âm u Dĩ An. 12h00 đêm, trong lúc mọi nơi trên thế giới ngắm pháo hoa, anh em HĐ ngồi quanh ánh lửa thì thầm “chúc mừng năm mới”, điện thoại rung ầm ỉ những lời cầu chúc tốt lành, mọi người nhìn nhau cười xuề xoà, giờ này chắc ở Makiling đang có đại tiệc, ừ thì chúng mình cũng pạc-ti.
Năm 2010, quay lại Thái Lan lần thứ hai, lần này không ở Chiang Mai, lần này ở Chonburi. Cùng với hơn 7000 anh em Hướng Đạo từ Thái Lan, Việt Nam, Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản, Philippines, Ấn Độ, Indonesia, Đài Loan,…Lần đầu tiên mình được sống chìm ngập trong thứ tình huynh đệ HĐ ấm áp đến như vậy, được bắt tay trái và chào người anh em không cùng ngôn ngữ, được ôm mọi người và hét lên rằng “Happy New Year!”.
Năm 2011 kết thúc trên đỉnh cầu Ông Lãnh. Khởi đầu là một chuyến đi ăn chơi cùng “đồng bọn”, cố sức tìm đường không bị kẹt xe mà về, ấy vậy mà lại bị kẹt cứng ngắt ngay giữa cầu Ông Lãnh, cùng với vô số những người khác trầm trồ nhìn pháo hoa như thể trẻ con lần đầu trông thấy kẹo. Giữa những nụ cười đón chào năm mới, có ai để ý trước mặt có chiếc xe cứu thương đã bị mắc kẹt? Có chị y sĩ miệt mài chỉnh chai nước biển, ống tiêm, lọ thuốc, có anh thân nhân căng thẳng cầu nguyện cho mỗi cm chiếc xe nhích về phía trước. Tự dưng thấy có lỗi, hoá ra mình lại là một trong những tác nhân gây ra vụ kẹt xe kinh điển này. Trong phút giây đó, pháo hoa không còn đẹp nữa…
Một năm đã khép lại để một năm mới ùa về, vẫn còn rất nhiều phía trước những dự định, toan tính, vẫn còn đó dư âm của năm cũ, những sự kiện xảy đến vào những ngày cuối năm, vị ngọt của thành công và vị đắng chát của thất bạn. Có lần mình đọc ở đâu đấy rằng “Thất bại là mẹ thành công, nhưng thành công lại không nhận thất bại làm mẹ”. Thất bại hôm nay để ngẩn cao đầu chiến thắng ngày mai, nhé!
Chúc mừng năm mới cả nhà!
-Tâm Vũ-





