Showing posts with label Lãn đãn. Show all posts
Showing posts with label Lãn đãn. Show all posts

Sunday, November 6, 2016

Ngày đẹp trời để yêu nhau

Phải đi qua hết một đời
Mới hay biết được đâu là đúng sai
Phải yêu thương hết một người
Mới mong hiểu hết được một vài nghĩ suy

-Ddong Gu Ree, Park Wolsun-


Sunday, September 21, 2014

Giang hồ

Tôi rất thích bài thơ này, mỗi lần buồn buồn lại ngồi lẩm nhẩm, nghĩ sống ở đời cũng nên một lần thử làm giang hồ, chỉ cần cất giỏ quay lưng là sẽ ổn cả, nhưng nghĩ thôi chứ không làm được.

Tôi thích bài thơ này đến nỗi, đây là lần thứ hai tôi đăng lại bài thơ này, thương lắm, thèm lắm, lại cứ muốn xách ba lô rồi lên đường thôi. Tôi mơ đứng giữa đại ngàn Mông Cổ, nhìn những đứa trẻ mắt hẹp và má hây hây hồng, tôi mơ mình lang thang trên những con đường cổ xưa Tây Ban Nha, nghe tiếng guitar réo rắt, quyến rũ, tôi mơ mình đi chân không vào những ngôi chùa dát vàng Myanmar, đắm mình trong không khí linh thiêng lặng lẽ của cái xứ đóng cửa quá lâu, tôi mơ mình lại lặn lội rừng già châu phi, hú hồn thấy em cọp gằm ghè kế bên, hay là vừa đi vừa xí xô xí xào thứ tiếng Tây Ban Nha lai tạp ở Nam Mỹ. Tôi thèm đi quá, tôi muốn đi quá, tôi nhớ cái cảm giác xa nhà.

Bởi vậy mới nói, lớn lên, ai cũng nên vài lần đi xa, để biết yêu hơn mái nhà đang có.

---

Giang Hồ

Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi, trèo thang với... giặt đồ?

Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không,
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng...

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình.

Giang hồ có bữa ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chẳng chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một gốc si.

Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu...

Giang hồ ta chẳng thay áo ráng
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng ngay mới hiểu mình tóc bạc
Chơt tiếng trẻ thưa ở bên đường.


Giang hồ ba bữa buồn một bữa,
Thấy núi thành sông biển hoá rừng
Chân sẵng dép giày, trời sẵn gió
Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung...

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi đã nhớ nhà.

[Phạm Hữu Quang]


Sunday, July 6, 2014

Ghi chú số 2: Những kỷ niệm đánh rơi

Nhiều khi ngẫm nghĩ, đó là một buổi chiều đứng trước muôn trùng biển xanh, rồi xa xa đâu đó trong tiếng sóng biển vọng lại là tiếng còi, tù và, rồi là tiếng ai đó cười giòn tan, hay tiếng la hét chí choé. Nhiều khi thấy, đó là một buổi đêm ẩm ướt sau cơn mưa rào ban chiều, là tiếng hàng dương xôn xao, là mùi củi lửa thơm nồng, là bóng ai ngồi vai sát vai rì rầm. Nhiều khi mơ màng nhận ra, đó là một buổi sớm mặt trời vừa thức giấc đâu đó, là cơn gió liu riu thổi sương đọng trên lá, là tiếng ai đó ngái ngủ bình yên, hay tiếng võng đưa cọt kẹt.

Nhiều lúc tôi thấy mình sống bằng kỷ niệm, tức là một năm có 365 ngày, nhưng chỉ với lượng điện năng vài ngày góp lại, tôi sống khoẻ cả năm, hay chỉ vài năm hạnh phúc ngắn ngủi, tôi sống vui những ngày dài chán chường. Cuộc đời quả thật có nhiều cái vui, những niềm vui chóng vánh, nhanh đến nhanh đi, những nụ cười giòn tan, những trận nước mắt long trời lở đất nhưng rồi cũng chìm nghỉm, chỉ có những mong ngóng của ngày hè là ở lại.

Đôi khi giống như bệnh nghề nghiệp, ra đường thấy dấu cỏ cây tưởng dấu đường, thấy hoa bách hợp tưởng nhà Hướng Đạo, thấy màu áo kaki nhớ những người thương. Đôi khi nhìn đâu cũng thấy phương pháp hàng đội cũng thấy cờ đội, gậy nạn. Nhưng rồi cuộc sống không như một kỳ trại chỉ toàn niềm vui gạt mất nỗi buồn, cuộc sống giống như guồng máy, cứ quay cứ cuốn, những mối dây bền chặt lỏng dần rồi xa cách. Dù mỗi sớm mai thức dậy có cố gắng tăng đơ đi nữa thì dây cứ sờn cứ dãn rồi đứt ra.

Bởi vậy mới thấy cuộc sống đủ màu. Nhưng những chỗ màu trộn màu thì lại xám xịt, cứ những lúc chìm đắm trong vết màu loang thì lại nhớ những khoảng màu trong sáng. Những trải nghiệm vui vẻ qua rồi, nhìn thế hệ đàn em đánh rơi mà thấy tiếc, chỉ mong có thể đi đằng sau giúp các em nhặt nhạnh và bỏ lại vào túi các em dặn dò “đừng em, giữ lấy đi, đừng bỏ lỡ”.

Có những ngày trời đầy gió và giông, có những mái bạc bay phừng phực như sắp đứt, có tiếng dây ni lon bay bay loẹt xoẹt, tự dưng lại thấy thân thương vô cùng, tôi chợt nhớ những chiều trời chuyển cơn mưa, dáng nhỏ liu xiu chạy vội về lều, hạ lều vì sợ già néo đứt dây, tôi thương phụ tá nửa đêm lồm cồm bò dậy chạy xuống lều hỏi thăm tụi nhỏ, tôi thương đám nhỏ mặt ngơ ngáo say ke ôm ba lô lên chòi minh nghĩa ngủ say sưa.

Có những ngày trời vàng rực đầy nắng và những cái bóng đổ dài dưới mặt đất, có tiếng lá khô bay lao xao trong gió, hay tiếng quạt tay phành phạch, tôi thấy thương vô cùng như thể đó là một phần mình đang có, tôi nhớ những buổi trưa hanh nóng, mồ hôi mồ kê chảy dài hai bên thái dương, ai đó cầm còi bắt ghế đứng chỉ đạo trò chơi, bọn trẻ con thì hớn hở cười quên cả nắng, rồi ai đó chạy qua cho mượn cây quạt quạt pành pạch cho đỡ nóng giữa cái nắng chói chang và rích chịt của buổi trưa nơi bờ biển, cái mùi ngai ngái của cá và muối.

Tôi cứ ôm cái tương tư đó cả năm trời và chờ đợi mỗi năm một lần cái cảm giác đó sẽ lại ùa về. ngập tràn, và dư đầy, để tôi tham lam ôm lấy ôm để cái nồng nàn đó để dành xài từ từ trong năm. Tôi nhớ cảnh, tôi nhớ người.

Tôi nhớ những người nâng đỡ tôi những tháng ngày đầu tôi chập chững tham gia cuộc chơi, tôi nhớ những người xỉ vả tôi nhưng cũng lại quay qua chỉ vẽ tôi những ngày đầu non dại. Tôi nhớ những người kê vai gánh cùng tôi cái gánh nhọc nhằn và khó khăn, những người đứng bên cạnh kéo tôi tiến lên, những người chỉ cười hiền hiền nói “bỏ qua đi chị”. Tôi nhớ những người ôm tôi luyến tiếc và khóc “chị ơi em đi”. Tôi nhớ người cũng nhiều như những gì chúng tôi đã cùng trải qua, có một loại cảm giác sâu sắc cũng như thể đi qua một mối tình nhiều năm và đầy kỷ niệm, sến như thể một nhà thơ nào đó nói “có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau”.

Chưa biết rằng chặng đường dài phía trước không có những người đó tôi sẽ biết đi thế nào, nhưng hiện tại sự trống trải này hụt hẫng quá. Đừng nói mọi thứ rồi sẽ qua đi, vì mọi thứ hiện giờ rối rắm, trống trải và nặng nề lắm, sẽ làm sao nếu phải một mình rong ruổi đi tiền trạm, sẽ làm sao nếu phải một mình trong đêm vẽ nên những kê hoạch, sẽ thế nào khi đêm về giữa đất trời mênh mông lại ngồi một mình. Không phải tôi lo xa, bi quan hay hoài niệm, chỉ là một thực tế khó khăn mà có lẽ ai trong chúng tôi, ở một góc nhỏ nào đó rồi sẽ phải trải qua thôi. Một cách lặng lẽ và cô đơn, chúng tôi sẽ phải đi qua và buông rơi những kỷ niệm, vì thời gian sẽ giúp chúng tôi cái chuyện xoá nhoà.

Hai tuần nữa, hai tuần nữa sẽ là cơ hội để thu nạp, có lẽ là lần cuối cái nguồn năng lượng thương yêu này, đừng để trôi mất, đừng để rơi mất cái gọi là tình huynh đệ vì những toan tính con người. Yêu thương thì cứ yêu thương thôi.


-HNTT-

Monday, September 9, 2013

Chuyện thiên hạ - Chuyện của mình




Nhân dịp dạo gần đây dân mạng có xôn xao nhiều chuyện từ lớn tới nhỏ, từ xa tới gần, từ ta tới tây, tôi lấy chuyện người để nói chuyện mình.


Câu chuyện thứ nhất: Chuyện của Đàm Vĩnh Hưng

Tôi không thích anh này, ngay từ những ngày đầu anh này mới nổi tôi đã không thích vì vậy tôi không nghe bất cứ bài nào anh này hát, như vậy đi cho khoẻ, để khỏi mắc công bực mình rồi nói này nói kia, anh ta cũng chẳng sức mẻ hư hao gì, ngược lại mình phạm tội nghĩ xấu cho người khác, mà trong Hướng Đạo thì rõ một hơi vừa phạm phải điều luật thứ tư, thứ năm và thứ mười. Tôi không dại. Chưa kể đối với ai là người Công Giáo lại còn thêm cái lỗi đức bác ái. Nên thôi, đừng nghe, đừng đọc, đừng chửi. Cuộc sống công bằng lắm, Thượng Đế công bằng lắm, cái gì bỏ được thì cứ cho qua, tội lỗi của mình tự mình phải gánh phải trả thôi.

Câu chuyện thứ hai: Chuyện em nhỏ thắng The Voice Kid và bản công văn kêu gọi

Tôi không biết ai thế nào chứ tôi thì tôi thấy cái ông ấp ông xã nọ thật quá sức sáng tạo và táo bạo. Tôi thích những người dám mạo hiểm. Nếu chuyện không đi ngược lại với thuần phong mỹ tục của dân tộc, không xúc phạm nhân phẩm của bất kỳ ai, vậy tại sao không chứ? Tôi không theo dõi chương trình này, vì tôi không cảm thấy thoải mái khi đi xem một bản sao của một sản phẩm đi mua đi mướn mang về và làm không tới đâu. Nhưng khi nghe thiên hạ xôn xao bàn luận tự nhiên tôi nghĩ, năm học mới bắt đầu rồi, liệu các em sẽ trở về cuộc sống thường nhật của mình như thế nào? Thế thôi…tôi chỉ thắc mắc có vậy thôi.

Câu chuyện thứ ba: Chuyện đại diện Việt Nam đi thi Miss World và nói tiếng Anh

Lúc đầu vì tò mò tôi cũng thử mở đoạn phim xem thử, phải công nhận cô này nói tiếng Anh kinh thật. Nhưng ở tuổi 22 hiếm ai vừa đẹp vừa giỏi vừa chín chắn lại vừa tài năng. Có người may mắn học giỏi gia đình có điều kiện được học tiếng Anh tiếng Em, có người có năng khiếu ngôn ngữ học đủ thứ loại ngoại ngữ, nhưng có người kém may mắn hơn chỉ biết tiếng Anh qua chương trình phổ thông, mà chương trình anh văn phổ thông thì ai cũng biết rồi. Bản thân tôi, nếu bạn biết tôi đủ lâu, bạn sẽ thấy tôi khá tự tin với tiếng Anh của mình, nhưng bạn có biết nếu năm lớp 11 tôi không gặp cô bạn thân, có lẽ tiếng Anh của tôi cũng cứ mãi lẹt đẹt “dét dét nô nô” thôi.

Lúc tôi học phổ thông, tôi học chung lớp với cô bạn mà sau này bạn trở thành hoa hậu một cuộc thi sắc đẹp cũng khá có tiếng ở Việt Nam. Hồi bạn mới đoạt giải, tụi tôi cũng coi thường ghê lắm, thậm chí chúng tôi còn kháo nhau “nó mà cũng đậu sao”. Nhiều năm sau khi bạn đăng quang, tôi chợt nghĩ có thể bạn không phải là một người trí thức, cũng có thể bạn không khéo léo giao tiếp, cũng có thể bạn chẳng có gì ngoài cái đẹp, nhưng với cái đẹp của mình, với những thứ đi kèm với cái đẹp của bạn, bạn đã không sa ngã, như vậy là đủ, ai biết được bạn đã phải cố gắng như thế nào, đúng không? Vậy tại sao cứ phải mỉa mai nhau. Bây giờ thì tôi tự hào lắm nhé, bạn học của tôi là “bông hậu” cơ đấy!

Quay lại cô bạn đại diện kia, gửi một cô gái 22 tuổi với vốn tiếng Anh hạn chế đại diện cho nhan sắc một quốc gia, thiết nghĩ mình nên đặt câu hỏi cho cơ quan đã cử cô này đi thay vì chế giễu và khinh chê cô. Trong đoạn clip, tôi nhìn thấy sự đấu tranh, sự vất vả của cô khi phải nói tiếng Anh. Tôi thấy đồng cảm với cô, vì hồi tôi mới học tiếng Anh, đừng nói là kêu tôi tự giới thiệu bản thân, kêu tôi nói “dét nô” cũng đã là tra tấn rồi. Xem đoạn clip, tôi tự hỏi bộ giáo dục có cảm thấy xấu hổ không, bắt trẻ học tiếng Anh nào Let’s go, nào Streamline, nào Headway, cuốn nào cũng đắt tiền, cuốn nào cũng đẹp, vậy sau 7 năm (thời của tôi) hay 12 năm (thời bây giờ) 37 giây giới thiệu về mình bằng tiếng Anh nói cũng không được, vậy cải cách để làm gì, cải cách cái gì, cải cách cho ai?


Chuyện của mình 1:

Từ chuyện của anh ca sĩ nọ, tôi thấm thía cái gọi là “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”. Chiều nay đi ngang qua bàn làm việc của một chị quản lý chương trình trong cơ quan, đọc được 1 câu trong cuốn “Sổ tay trại sinh” do chương trình bên chị thiết kế tổ chức trại cho các em học viên trong chương trình, nhỏ thôi nhưng làm tôi nghĩ hoài: “Trước khi biểu lộ cảm xúc, bạn hãy dừng lại để tự hỏi cảm xúc này từ đâu mà có, vì sao lại có cảm xúc này, cảm xúc này sẽ ảnh hưởng đến những người xung quanh như thế nào”. Tôi học được rằng trước khi nói một điều tiêu cực, hãy suy nghĩ một điều tích cực. Tôi sẽ tập, tôi sẽ ghi điều này vào quy ước tu thân của tôi.

Chuyện của mình 2:

Trẻ con trong sáng, trẻ con là tương lai của xã hội, của đất nước, của nhân loại. Chúng ta muốn nhân loại này đi về đâu thì hãy giáo dục trẻ con như vậy. Nếu dùng tiền của để đánh đổi năng khiếu của các em, đáng không? Nếu cùng vinh quang để đánh đổi sự trong sáng của các em, đáng không? Nếu dùng sức mạnh dư luận để đánh chìm nhân phẩm của một đứa trẻ, xứng không? Tôi may mắn tham dự một khoá tập huấn làm việc với trẻ do một vị tiến sỹ tâm lý nọ, tôi nhớ hoài lời của cô “Thái độ làm việc với trẻ chính là nghiêm túc và cẩn trọng. Nghĩa là chúng ta cẩn thận vì chúng ta tôn trọng trẻ”. Tự dưng tôi thấy lo quá, chuyện em nhỏ trong chương trình truyền hình này, hay chuyện em nhỏ “đỉnh của đỉnh” năm nào, hay chuyện em nhỏ “truyện tranh là con sâu đục nát tâm hồn”. Trẻ con chỉ là trẻ con thôi, hãy để trẻ được là trẻ, được lớn lên, được hạnh phúc, được trân trọng, có như vậy khi trẻ con thôi là trẻ và trở thành người lớn, các em mới có thể mang lại hạnh phúc cho kẻ khác, các em mới biết trân trọng cuộc sống của mình và người khác, và như thế, chúng ta lớn lên cùng nhau. Điều này cũng sẽ được ghi vào quy ước tu thân, mục “Thăng tiến”.

Chuyện của mình 3:

Ghen tị với điều mình không có, khinh khi những người không bằng mình âu cũng là cảm xúc rất tầm thường của con người. Làm người, không ai có thể tránh khỏi. Nhưng làm sao để cân bằng rồi nhìn nhận nhân phẩm của người khác mới quan trọng. Từ bài học này, tôi tự nhủ, từ nay, tôi sẽ tập để không nói từ “không thích”, tôi sẽ tập để không nói từ “ghét” nữa, tôi sẽ tập để không nói từ “không thể” nữa. Nếu chúng ta không có niềm tin rằng thế giới này sẽ tốt đẹp hơn, và chính chúng ta không đặt một ngón tay, hai ngón tay, ba ngón tay…mười ngón tay vào để làm cho thế giới này tốt đẹp hơn, thì đến bao giờ thế giới này mới đẹp mới tốt. Cũng vậy, ngừng nói và suy nghĩ tiêu cực sẽ làm cho cuộc sống tích cực hơn. Tôi sẽ viết điều này vào quy ước tu thân của mình.

Để “yêu thương sẽ như men tan biến trong bột làm nên bánh.”

-Tâm Vũ-

Thursday, June 13, 2013

Câu chuyện một ngày, và câu chuyện của niềm tin



Người ta nói, trái đất vẫn xoay dù con người muốn hay không. Có người đặt giả thiết sau vụ nổ Big Bang, vũ trụ này tiếp tục giãn nở đến vô cực, nghĩa là trái đất xoay nhanh hơn để li tâm; có người khác đặt giả thiết rằng sau Big Bang hàng tỉ tỉ năm về trước, vũ trụ này đang co nén lại, nghĩa là trái đất đang xoay chậm lại, và đến lúc gia tốc bằng 0, vận tốc xoay bằng 0, trái đất sẽ bị hút về mặt trời. Và dù cho trái đất xoay nhanh hay chậm, giãn nở hay co nén, chúng ta, hơn 7 tỉ người trên hành tinh này vẫn sống, đếm từng cái bình minh, hay hoàng hôn của đời mình.

Chúng ta đã từng được nghe kể về những con người đặt dấu cuộc đời mình rất ấn tượng, ví dụ như khi nhắc đến nhà triết học, toán học vĩ đại Descartes người ta sẽ nhớ ngay đến câu nói đậm chất triết lý “Tôi tư duy nên tôi tồn tại” (I think, therefore I am); hay cứ nói đến Aristotle người ta sẽ nhớ “Một trí óc minh mẫn trong một cơ thể cường tráng” (Mens sana en corpore sano), hay Beethoven với các bản Symphony bất hủ, hay rất nhiều những con người xuất chúng, vĩ đại khác đã bước qua cuộc đời và làm cho cái tên của mình trở nên đặc biệt.

Thật dễ dàng khi nhớ về ai đó với thật nhiều tài năng và điều kiện; nhưng đôi khi thật khó để nhớ về một ai đó ít tài năng hơn, thiếu thốn điều kiện hơn, nhưng đã đi qua cuộc đời với một niềm tin vươn lên mãnh liệt.

Dưới ánh đèn sân khấu tại một buổi dạ tiệc sang trọng tầm cỡ 5 sao, SCC mời 4 bạn trẻ đến và chia sẻ câu chuyện của mình, câu chuyện những ổ voi, ổ gà em đã cản trở em đến trường như thế nào, câu chuyện SCC đã đồng hành cùng em. Bốn câu chuyện về niềm tin, có em đã đi làm, đã vững vàng chèo lấy thuyền mình vượt qua biển lớn cuộc đời, có em đang đứng nơi ngưỡng cửa cuộc đời, đang gom góp dũng khí và nhiệt huyết để đi trên đôi chân của mình, cũng có em ở lưng chừng con đường và luôn nhắc mình phải bước tiếp. Cả 4 câu chuyện xâu chuỗi lại thành một câu chuyện lớn, cũng giống như hoàng hôn qua đi để đêm về, và rồi trời sáng; điều đó cũng có nghĩa rằng dù đêm có đen, dù mưa có to thì trời cũng sáng và mưa cũng tạnh, chỉ cần kiên trì và quyết tâm đi qua, hẳn sẽ có một điều vô cùng tốt đẹp đang chờ ta.

Hãy tưởng tượng bạn đang đứng trong một căn phòng với rất nhiều cánh cửa bí ẩn khác nhau, bạn không biết cánh cửa nào sẽ dẫn đến đâu, và có một người bạn khác đến bên cạnh bạn, khoác tay lên vai bạn nói rằng “Bạn hãy chọn một cánh cửa đi, dù bạn chọn cánh cửa nào, hãy đi trọn con đường và làm hết sức mình, tôi sẽ đồng hành cùng bạn cho đến cánh cửa kế tiếp, khi bạn đã đủ vững vàng.” Vậy thì bạn hãy nhớ dũng cảm chọn một cánh cửa mà đi tiếp, vì nếu bạn chọn cách quay đầu, bạn sẽ không biết được rằng đằng sau mỗi cánh cửa kia đều có một vòng nguyệt quế đang chờ.


Niềm tin, giống như một hạt giống, khi bạn bỏ trong túi, cất giữ cẩn thận, hạt giống đó cứ trơi trọi và không bao giờ lớn lên. Nếu bạn chấp nhận mang hạt giống gieo xuống đất, nhìn nó thối rửa đi để đâm chồi nảy lộc, thì đến một ngày bạn sẽ thấy nó sinh hoa kết trái. Niềm tin phải được thử thách để lớn lên, phải được tưới tiu để vững chãi, phải hứng nắng vàng để xanh tươi. Nghĩa là nếu không có những lần heo héo, sâu ăn mất cái lá, chim mổ mất hoa trái đầu mùa, cây sẽ không đâm rễ sâu vào lòng đất, mất cái lá để mọc thêm nhiều lá khác sum suê, mất quả đầu mùa để những mùa sau hoa trái ngọt hơn.

Chúng ta hãy nhớ rằng, dù có ai đó trông giông giống bạn, thì họ cũng không là bạn, bạn là duy nhất, và những tài năng bạn có là duy nhất, bạn không thể làm mọi thứ, bạn chỉ có thể làm được vài thứ, vì vậy, cùng với cái tôi duy nhất của mình, bạn hãy làm vài thứ mà bạn có thể đó với hết sức của mình.

-Tâm Vũ-

Tuesday, March 5, 2013

Bình loạn "chảnh"



Chúng ta dùng từ “chảnh” để chỉ về những người kiêu ngạo, hay tỏ thái độ coi thường người khác. Cần phân biệt người mắc bệnh “chảnh” với những người thờ ơ với đời. Hai nhóm người này có những biểu hiện tương đối giống nhau, nhưng không hoàn toàn giống nhau, nếu tinh ý bạn có thể dễ dàng phân biệt.

Đối với người mắc phải bệnh “chảnh” họ sẽ cho rằng mình là quan trọng, là cái rốn của vũ trụ, họ luôn đòi hỏi mọi người chạy theo “dạ dạ”. Còn với người thờ ơ với đời, họ lại chẳng quan tâm đến những cái râu ria, rốn cũng được, ngón chân cũng chẳng sao, “dạ” cũng được “ừ” cũng không sao.

Ông bà xưa nói người mắc bệnh “chảnh” là người đáng thương, bởi mắt không mọc gần mũi mà mọc trên đỉnh đầu nên khi đi đường dễ đạp phải những thứ “này nọ”. Người thờ ơ mắt tuy hơi xa mũi nhưng vẫn thấy được cơ số thứ để tránh, vì bản chất họ không ưa phiền phức nên thà né một chút còn hơn đi rửa chân.

Cũng có sách chép là người mắc bệnh “chảnh” thường hay lớn tiếng và tỏ ra nguy hiểm, họ thích mọi người liệt họ vào hàng nguy hiểm, đặc biệt nguy hiểm. Trong khi đó những người thờ ơ lại chẳng muốn bị coi là nguy hiểm nên họ đâm ra giả ngu, cứ gật gù hay cười vu vơ để tạo cảm giác không đáng tin và do vậy chẳng mấy khi phải làm việc gì.

Cuối cùng, sau một thời gian sống ở đời, gặp gỡ người này người nọ, vỗ vai lắc tay với vài người, mình rút ra được một vài điều về người mắc bệnh “chảnh” mà thiết nghĩ nên chia sẻ ra đây để mọi người cùng giúp nhau tránh khỏi những phiền hà không đáng có, hay những lo buồn không cần thiết khi phải đối phó với căn bệnh xã hội này:


  1. Người mắc bệnh “chảnh” là những người đáng thương, họ có những khiếm khuyết nhất định trong tâm hồn. Họ luôn tự ti với xã hội, vì tự ti nên họ cần tìm cách khoả lấp sự tự ti này bằng cách ăn to nói lớn, hay lấn át người khác, để khoả lấp đi sự yếu kém của bản thân. Đối với những biểu hiện này, sự im lặng trong chừng mực của bạn sẽ làm họ bớt bệnh một chút. Và khi cơn bạo bệnh đã vãn, bạn nên tranh thủ thời cơ vì không biết “cơn” sẽ đến lúc nào.
  2. Người mắc bệnh “chảnh” thường hay tỏ ra nguy hiểm, họ tìm mọi cách để bạn nhận ra sự nguy hiểm của họ. Thật ra đó là một nỗ lực vô ích, vì chỉ cần nhìn mặt họ chúng ta đã dễ dàng nhận ra sự nguy hiểm tột cùng. Đối với dạng này bạn không cần e ngại, chỉ cần bạn tỏ ra ngu ngơ, hay nói cách khác, bạn trở thành người thờ ơ với đời. Sau một thời gian tỏ ra nguy hiểm, người mắc bệnh “chảnh” sẽ mệt vì chính sự nguy hiểm của họ. Đây chính là thời cơ để sự nguy hiểm (nguy hiểm thật sự) của bạn phát huy. Hãy nguy hiểm một cách thông minh.
  3. Người mắc bệnh “chảnh” thường không nói chuẩn ngôn ngữ mẹ đẻ. Họ thường tìm cách chém gió bằng cách chèn tiếng lạ, đôi khi họ chèn nhiều hơn một loại tiếng lạ vào cuộc hội thoại. Mục đích của họ là làm cho bạn sao nhãng. Thay vì tập trung vào nội dung trao đổi, bạn sẽ bị lái sự chú ý sang việc hâm một khả năng ngoại ngữ của họ. Đối với dạng này, bạn chỉ cần đặt thật nhiều câu hỏi nhằm làm họ mất tập trung. Đại loại thế này: - Chị cho rằng plan lần này somehow thành công, em có think so không? Bạn nên trả lời thế này: - Máy bay gì chị? Máy bay bị gì? Em có thấy nó bị gì đâu?

Chúc bạn thành công. Hãy nhớ rằng sự khéo léo nằm ở chỗ nguy hiểm nhưng không chảnh. Nhớ đấy nhé!

-Tâm Vũ-

---

Tôi viết bài này sau một ngày làm việc và gặp vài người tỏ thái độ lồi lõm với tôi, thành thử tâm trạng viết bài này có đôi chút lồi lõm, mọi người đọc có bức xúc thì cũng bỏ qua, lâu lâu tôi cũng có nhu cầu được tỏ ra nguy hiểm. Chịu!

Monday, January 28, 2013

Linh Tinh

Mẹ là người đầu tiên nhìn vào mắt mình và nói “Rồi con sẽ đi rất xa”. Khi nắm tay mình ở sân bay và giao lại thiếu đoàn ở sân bay, chị cũng nói “Chị tin em sẽ tiến rất xa”. Ngày hôm nay lại có một người chị khác cũng nói với tôi rằng “em sẽ bay xa”. Mình cũng luôn tin rằng với nhiệt huyết, với hoài bão, với sự gan lì, mình sẽ leo lên những ngọn núi, đi thật xa, giong buồm ra khơi tít tắp. Tin như vậy, mình cũng vẫy vùng ghê lắm, cũng anh hùng rơm lắm, cũng hách xì xằng lắm, để rồi nhiều lúc lại cảm thấy hoang mang, chùn chân, và chán nản.

Người ta nói, lời hứa với bản thân là lời hứa lớn nhất, và nỗi thất vọng với bản thân là nỗi thất vọng lớn nhất. Cách đây 5 năm, mình đã hứa lời hứa lớn nhất với chính mình. 5 năm sau lời hứa đó vẫn không thực hiện được. Đó là một sự thất vọng ghê gớm.

Hôm nay là ngày mà nỗi thất vọng đó tràn ngập cứ như vết dầu loan trên biển lớn. Thất vọng quá!

Saturday, January 7, 2012

The cakes


Let I tell you the story of my childhood which my grandma usually told us when we were young. Once upon the time, when Vietnam still was a country with jungles, mountains, rivers and caves, when our ancestors lived a very simple life to love and care of each other. In a year, the old king thought about retiring, because he wanted to take the rest of his life just to drink tea and create poetry, however, he did not know who would be chosen for the throne among his sons. As the result, nights and nights tossed and turned in bed, the king made an imperial decree “who make the most essential and delicious dish will be crown prince, due date is the new year’s date”.

Everyone in the nation was excited for this decree, they loved to look for who would inherit the throne, who would be their next king, while the princes were anxiety of thinking, experimenting, creating a special dish. The princes even invited the best chef from everywhere in the world to come and made for them the most tasted food. The environment was so much lively that no one can describe, such a vanity time.

Along with that animated society, there was a prince who was forgotten. His name was Lang Lieu, he was the son of a royal maid, thus, nobody respected him and treated him as a prince whom he was. With very little property he had, Lang Lieu cannot compete with his brothers, the scenario seemed very grey for him. Once night, when he fell asleep in the garden, the prince started his dream.

In the dream, he met an old man, the man must be very old because of his white beard, white hair, but the man had very kind smile, the man came to Lang Lieu and asked for a cup of water. With the characteristic of generosity, hospitality and good-nature, Lang Lieu brought the man a cup of tea. The worry was on the prince’s face, and by talking, the old man knew Lang Lieu’s story. Whispered into Lang Lieu’s ear, the man gave him a secret formula for cooking special dish.

Lang Lieu woke up suddenly from his weird dream, laughed at himself, but still kept in mind what the old man told him. The prince realized this could be his opportunity to change his fate, chance to get back what supposed to be his. The young man started his work.

New Year’s day came along with the deadline, the old king was expecting his sons bring him something traditional but essential. The contest came with many dishes from over the world, everything was showed in front of the king, pizza of Italian with sea foods of Baltic Sea, Indian curry with mind-blowing ingredients, hamburger from American with the best beef and cheese, etc. No matter what was showing, the king seemed upset and getting bored from the foreign foods, the performances were substandard. Finally, when the contest came to the end, there was only one show left. The young and poor prince stepped in shy and sadly revealed his work.

The whole hall laughed at the young man, they laughed because of his simplicity, his poor, and his un respect to the king. When everyone was full of joke, the king asked his poor son “Tell me about your idea”.

The son looked at his father in the eyes, took a deep breath and said “My majestic, the cakes I reveal here were made by national rice, from our field. It was our people’s try during a year. The circle cake symbolizes for the sky, the sky is circle, represents for the love and the care of a king to his people, the king hug his people into his heart, to protect them, to lead them moving forward. The square cake is the ground, the ground bring its people yield and living space, where our people work, live, get crowded, and become a stronger nation. The cakes are our sky and our ground, they are our pride and we must protect them as our life.”

The hall was fell into silence, no one cannot say anything…The king slowly told everyone in the room “I highly appreciate all your attempt to prepare such fabulous dishes, they really enchanted me. However, what is not yours, never will be yours; therefore, what you, sons, brought me today are good but not the best. I have just found my crown prince.”

Since that moment, the Sky cake and the Ground cake have become one of the most important food for new year. They are traditional cakes to remind Vietnamese about their mission and their ancestors.

My grandma told us this story every time we were together to cook the cakes and the story is kept telling by generations.

My dear friends, I have just told you the story of the Vietnamese heritage. The simple story with lots of meanings, our wish, our dream, our aspiration, I told you the story is to wish you a happy new year, with success, health, and all the best.


Love.


-TâmVũ-

Saturday, December 31, 2011

Đón năm mới

Năm mới sang là dịp để nhìn lại năm cũ, những gì đã đạt được và cả những gì chưa làm được, những thành quả và những thất bại, những cái có và những cái mất.

Ba năm gần đây mình không đón năm mới ở nhà, lớn rồi giống như có một sức hút kéo mình ra đường, kéo mình ra khỏi vòng tay cha mẹ. Tưởng vậy mà không phải vậy. Rồi khi những cuộc vui tàn, quẩy ba lô lên vai, con về với mẹ cha.

Năm 2009, mình bị hụt chuyến đi dự trại họp bạn HĐ Châu Á Thái Bình Dương ở Makiling, bỏ lở khối chuyện thú vị, để hưởng thụ đời sống trại đích thực cùng các anh em trong mảnh đất âm u Dĩ An. 12h00 đêm, trong lúc mọi nơi trên thế giới ngắm pháo hoa, anh em HĐ ngồi quanh ánh lửa thì thầm “chúc mừng năm mới”, điện thoại rung ầm ỉ những lời cầu chúc tốt lành, mọi người nhìn nhau cười xuề xoà, giờ này chắc ở Makiling đang có đại tiệc, ừ thì chúng mình cũng pạc-ti.

Năm 2010, quay lại Thái Lan lần thứ hai, lần này không ở Chiang Mai, lần này ở Chonburi. Cùng với hơn 7000 anh em Hướng Đạo từ Thái Lan, Việt Nam, Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản, Philippines, Ấn Độ, Indonesia, Đài Loan,…Lần đầu tiên mình được sống chìm ngập trong thứ tình huynh đệ HĐ ấm áp đến như vậy, được bắt tay trái và chào người anh em không cùng ngôn ngữ, được ôm mọi người và hét lên rằng “Happy New Year!”.

Năm 2011 kết thúc trên đỉnh cầu Ông Lãnh. Khởi đầu là một chuyến đi ăn chơi cùng “đồng bọn”, cố sức tìm đường không bị kẹt xe mà về, ấy vậy mà lại bị kẹt cứng ngắt ngay giữa cầu Ông Lãnh, cùng với vô số những người khác trầm trồ nhìn pháo hoa như thể trẻ con lần đầu trông thấy kẹo. Giữa những nụ cười đón chào năm mới, có ai để ý trước mặt có chiếc xe cứu thương đã bị mắc kẹt? Có chị y sĩ miệt mài chỉnh chai nước biển, ống tiêm, lọ thuốc, có anh thân nhân căng thẳng cầu nguyện cho mỗi cm chiếc xe nhích về phía trước. Tự dưng thấy có lỗi, hoá ra mình lại là một trong những tác nhân gây ra vụ kẹt xe kinh điển này. Trong phút giây đó, pháo hoa không còn đẹp nữa…

Một năm đã khép lại để một năm mới ùa về, vẫn còn rất nhiều phía trước những dự định, toan tính, vẫn còn đó dư âm của năm cũ, những sự kiện xảy đến vào những ngày cuối năm, vị ngọt của thành công và vị đắng chát của thất bạn. Có lần mình đọc ở đâu đấy rằng “Thất bại là mẹ thành công, nhưng thành công lại không nhận thất bại làm mẹ”. Thất bại hôm nay để ngẩn cao đầu chiến thắng ngày mai, nhé!

Chúc mừng năm mới cả nhà!

-Tâm Vũ-