Showing posts with label Poland. Show all posts
Showing posts with label Poland. Show all posts

Monday, September 18, 2017

Đại hội Giới trẻ Thế giới - Krakow 2016


Thời điểm này cách đây 2 năm, một người bạn lớn kể cho tôi nghe về Đại hội Giới Trẻ Thế Giới tại Rio De Janeiro vào năm 2013. Bạn kể trong sự thèm thuồng của một người trẻ Việt Nam cũng không thiếu đam mê, cũng không thiếu quyết tâm, cũng không thiếu những thao thức, chỉ thiếu cơ hội. Lúc đó bạn hỏi, “tôi sẽ gặp lại cháu ở Krakow vào năm sau chứ?”  với tất cả quyết tâm, tôi hứa với người bạn lớn đó, tôi sẽ đến Krakow và làm tình nguyện viên cho Đại hội Giới trẻ Thế giới (WYD) tại Krakow vào mùa hè năm 2016. Tôi chưa bao giờ tin rằng việc tham dự WYD lại có thể thay đổi cuộc đời của một con người, cho đến khi tôi cảm nhận được cú hích của Ngài đêm hôm đó ở Cánh đồng Thương xót. Chính vì những trải nghiệm quý giá mà tôi may mắn có được, tôi chân thành khuyên những người trẻ, sắp hết trẻ, hoặc vừa hết trẻ, nếu được, hãy đừng ngại ngần xách balo lên và quăng mình vào những ngày vui thật vui ở một nơi, bạn có thể thấy cách rõ ràng nhất sự hiện diện của Chúa Thánh Thần, thấy những niềm vui của đức tin.

Khung cảnh lễ khai mạc nhìn từ trên cao 

Có nhiều giai thoại khác nhau về sự ra đời của WYD vào năm 1985 tại Rome do Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II khởi xướng. Có người nói rằng WYD được truyền cảm hứng từ một ngày lễ cộng đồng của người dân Ba Lan, cũng có người nói rằng có tập tục lễ lá hàng năm, các giám mục hay quy tụ người trẻ lại như một sự kiện đức tin giành riêng cho người trẻ. Không ai biết chính xác, Đại hội được khởi xướng trong tâm trí của Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II như thế nào, nhưng từ khi bắt đầu vào năm 1985 đến nay, WYD như một đại hội quy tụ người trẻ khắp nơi trên toàn thế giới, những người trẻ có cùng Đức tin đến để được san sẻ ngọn lửa mến, và để được tiếp lửa và tiếp lửa cho nhau trên hành trình Emmaus.

Có nhiều cách khác nhau để tham dự WYD, bạn có thể tham dự với tư cách là một khách hành hương và tham gia vào các chương trình cầu nguyện, diễn nguyện, chầu Thánh Thể, đi Đàng Thánh Giá, xưng tội, hoặc tham dự Thánh Lễ ở nhiều nơi trong thành phố nơi diễn ra đại hội, hoặc chỉ đơn giản là gặp một người lạ, ngồi với nhau đôi phút trong sự thinh lặng và tình mến. Khách hành hương có thể đăng ký cá nhân, hoặc nhóm, hoặc đăng ký theo phái đoàn của Ban Mục vụ Giới trẻ hoặc theo bất kỳ Đoàn thể Công giáo nào.

Bất kỳ ai cũng có thể tham dự Đại hội Giới trẻ Thế giới
Một cách khác, bạn có thể đăng ký như một tình nguyện viên dài hạn của Đại hội, hoặc thực tập sinh của Đại hội, như vậy, bạn sẽ được yêu cầu cộng tác trong một khoảng thời gian dài hơn vào các công tác chuẩn bị trước thềm đại hội, có nơi, tùy theo mức độ đóng góp về thời gian và kỹ năng, bạn có thể được nhận một khoảng sinh hoạt phí nhỏ để trang trải các chi phí cơ bản. Để đăng ký theo cách này, bạn cần nhạy với thông tin và đòi hỏi nhiều ở bạn ngôn ngữ, có khi là tiếng Anh lưu loát, cũng có khi biết nhiều ngôn ngữ lại là thế mạnh. Tôi đã gặp một người bạn Việt Nam trong nhóm tình nguyện viên dài hạn này, về sau bạn được đại diện giới trẻ Châu Á dùng bữa trưa với Đức Thánh Cha. Thật vinh dự biết bao, tôi có một người bạn như thế.

ĐTC đến thăm trại Auschwitz
Nếu eo hẹp về mặt thời gian và gặp nhiều hạn chế khác, bạn có thể đăng ký làm tình nguyện viên ngắn hạn của Đại hội. Đây là cách tôi tham dự. WYD không có một ban tổ chức cụ thể, ban tổ chức của mỗi kỳ đại hội sẽ do quốc gia “đăng cai” lập ra, và vận hành, chính vì vậy, mỗi kỳ đại hội, cách tổ chức và gọi tên của các trách vụ hoặc công tác lại hơi khác nhau, vì phụ thuộc vào cách sắp xếp và điều phối của ban tổ chức đại hội đó. Năm 2016, giáo phận Krakow quyết định là sẽ có 3 nhóm tình nguyện viên cần đến các tình nguyện viên ngắn hạn bao gồm: truyền thông, hậu cần và thông tin. Do vốn yêu thích truyền thông, tôi đăng ký vào ban truyền thông và được phân vào nhóm “truyền thông xã hội” bao gồm các công việc liên quan đến Facebook, do ở Việt Nam không phổ biết Twitter nên không có trang tiếng Việt cho Twitter như các ngôn ngữ khác.

Trở thành tình nguyện viên cho WYD cho bạn một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt, dù không có nhiều thời gian để lang thang trên phố, hoặc tham gia bất kỳ hoạt động nào bất cứ khi nào bạn muốn, nhưng bạn vẫn sẽ có đủ thời gian để đắm chìm trong một bầu khí sốt sắng và sôi nổi. Có những buổi chiều khi tan ca, tôi cùng vài người bạn nữa đi bộ ra phố chính, khi thì xem biểu diễn Thánh ca, khi thì xem người ta xếp hàng rồng rắn để mua thức ăn, cũng có khi cùng mấy người bạn đi thăm một điểm du lịch/văn hóa nào đó, tôi đã được đến thăm dãy nhà tù Auschwitz, nơi được mệnh danh là địa ngục trần gian trong thời Đức Quốc Xã; tôi cũng được đến thăm địa phận Watowice nơi Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo là Giám Mục trước khi Ngài đến Rome; rồi tôi cũng đến tu viện nơi Thánh nữ Faustina sống và nên thánh.

Tôi vẫn cảm thấy vô cùng biết ơn Chúa vì được làm tình nguyện viên cho ban truyền thông, ngoài việc cái thẻ tên oách hơn các tình nguyện viên thuộc nhóm khác (có thêm chữ “Press”) thì tôi còn được học từ một e-kip xuất sắc, họ là những người đứng đằng sau ban truyền thông của WYD Madrid năm 2011, WYD Rio De Janeiro 2013, và đây là lần thứ 3 họ phụ trách mảng này.
Và một điều đặc biệt nữa khi là tình nguyện viên, đó là bạn sẽ được sắp xếp một buổi họp mặt riêng với Đức Thánh Cha, ý tôi là tất cả các tình nguyện viên cùng nhau gặp Đức Thánh Cha, vốn dĩ yêu quý Đức Thánh Cha Phanxico nên cơ hội này với tôi mà nói thì còn hơn cả tuyệt vời nữa. Ở một cự ly gần hơn, ở một không gian ấm cúng hơn 20,000 người thay vì 2 triệu người, tôi cảm thấy như mình đang ở rất gần với ngài.

Không bao giờ là quá muộn màng để bắt đầu lên kế hoạch cho một chuyến đi, và nhất là khi bạn đi với một tâm trạng háo hức, ao ước và cũng trắng tinh như tờ giấy, bạn nói với Chúa là “Lạy Chúa, vẽ giúp con bức tranh hành trình này” và rồi bạn nhận lại một tuyệt tác của kỷ niệm, tương quan, và cảm xúc. Người ta nói “nếu bạn muốn có thứ bạn chưa từng có thì bạn phải sẵn sang làm điều bạn chưa từng làm”. Vậy nên nếu bạn muốn có được những trải nghiệm bạn chưa từng có trước đây thì bạn phải can đảm để thử những điều bạn chưa từng trải qua.

Cuối cùng, tôi xin phép trích một câu của Đức Thánh Cha Phanxico trong đêm canh thức tại WYD Krakow 2016, cánh đồng Thương xót ngày 30.07.2016: “Chúa Giesu mời gọi các con in dấu trong cuộc đời, dấu ấn của các con trong lịch sử, cả lịch sử đời con lẫn của người khác”

---

Nếu bạn cũng đang ao ước được in dấu trong cuộc đời, được là một phần của những niềm vui rất đẹp, tôi gửi bạn một vài đường link như sau để chuẩn bị cho hành trình của những chuyến đi dài.

Trang chính thức của Đại hội giới trẻ thế giới tiếp theo tại Panama 2019: http://worldyouthday.com/how-to-volunteer-for-wyd
Nếu bạn còn trẻ, và vô tình không có bất kỳ ai đỡ đầu và gửi gắm, bạn vẫn có thể tự mình đăng ký tham gia với tư cách là tình nguyện viên của đại hội.
Trang web gây quỹ cá nhân cho những người trẻ liều mạng: https://www.gofundme.com/
Nếu bạn muốn bơi ra biển lớn mà không hề có một ai đó đứng phía sau hậu thuẫn và biết rằng dù có để dành tiền hàng tháng vẫn còn cần một khoảng kha khá nữa để trải nghiệm. Đây là cách bạn huy động niềm tin của cộng đồng.
Đại sứ quán Panama gần nhất trong khu vực là ở Singapore: http://www.panamaemb.org.sg/contact_us.php
Có vẻ hơi khó khăn cho những người có passport trắng, nhưng nếu bạn thật sự khao khát và có sự chuẩn bị, không gì là không thể.

Trang web so sánh giá vé máy bay và đặt vé online: https://www.skyscanner.net/
Bài viết được đăng trên trang: http://dongten.net/2017/09/12/ban-co-muon-tham-du-dai-hoi-gioi-tre-the-gioi/

Monday, August 8, 2016

WYD_Krakow2016 - Đại hội Giới trẻ Thế giới

Tôi rời khỏi Krakow để đến Zurich với tất cả những cảm xúc lẫn lộn làm hành trang, bây giờ đã là 1 tuần kể từ lúc tôi không còn ở Krakow nữa, và tôi đang ở nhà, nằm trên chiếc giường rộng rãi, êm ái, tiếng quạt máy vù vù và tôi nhớ cái giường sắt ọp ẹp chỉ độ chừng 6 tấc ở Krakow, nhớ cái phòng tắm tập thể, nhớ hàng ăn trước cửa nhà, nhớ những thùng táo đầy ắp phát miễn phí cho mọi người, và những rổ bánh mì ngao ngán mỗi bữa sáng. Phải, tôi nhớ Krakow.

Tôi đã luôn mơ ước được một lần trong đời tham dự Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới kể từ lần nhận được cây bút bi in chữ “WYD 2006 – Sydney” chị tặng. Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới (World Youth Day) là sáng kiến của Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo Đệ Nhị, tổ chức lần đầu tiên ở Rome vào năm 1985 với chỉ vỏn vẹn 300,000 người tham dự với bài hát chủ đề “Resta Qui Con Noi” (Hãy ở lại bên con), vậy mà đến năm 2016 này tại Krakow đã có hơn 2 triệu khách hành hương đăng ký và có đến 19,000 tình nguyện viên được huy động.

Vì sao tôi mong muốn được tham dự Đại hội ư? Hãy tưởng tượng khi bạn được đứng giữa một rừng người trẻ đến từ khắp mọi nơi trên thế giới, từ nhiều hoàn cảnh, ngành nghề, đam mê và ngôn ngữ khác nhau, nhưng bạn cùng hướng về một giá trị thiêng liêng, lúc ấy, bạn được kết liên trong một niềm tin duy nhất, điều đó không tuyệt hay sao? Khi bạn đứng giữa những người xa lạ cuồng nhiệt, nhưng bạn lại đang cảm thấy như được ở cùng những người anh em ruột thịt, và rồi bạn nhận ra, đây đích thực là anh em mình, bạn có cùng một Người Cha. Điều này có vẻ tín ngưỡng, nhưng đích thị là như vậy, nếu bạn là một Hướng Đạo Sinh, hãy tưởng tượng cảm giác này giống như cái cảm giác ở một Jamboree quốc tế nào đó vậy, nó tương tự như vậy đó.

Tôi nhớ cái ngày nhận được email xác nhận mình trở thành tình nguyện viên của đại hội, bạn quản lý tình nguyện viên đã gửi cho tôi một tin nhắn đại loại như thế này: Chúc mừng bạn trở thành tình nguyện viên của đại hội, đường đến Krakow còn dài lắm. Quả thật là rất dài. Từ chuyện xin visa, đến chuyện xin chữ ký của Đức tổng, rồi chuyện xin nghỉ làm, rồi chuyện thu xếp các trách nhiệm và cả chuyện sắp xếp tài chính nữa. Đó là một con đường rất dài và không hề dễ dàng. Tôi đã khăn gói đến Krakow với một hành trang ngổn ngang như vậy.

Trước khi đại hội bắt đầu 1 tuần, các tình nguyện viên được đề nghị có mặt để bắt đầu các khóa tập huấn. Chúng tôi được chia sẻ các thông tin cơ bản về Đại hội, về Krakow, về khách hành hương, về những người chúng tôi phục vụ, rồi trong bối cảnh rối ren về an ninh, chúng tôi được tập huấn về chống khủng bố, và sơ cấp cứu. Với vài ngàn người tham dự khóa tập huấn, thì việc tập huấn cũng chỉ đạt ở mức độ “cưỡi ngựa xem hoa”, việc còn lại đó là cầu nguyện, xin ơn bình an để không có điều gì đáng tiếc xảy ra trong đại hội. Tạ ơn Chúa, đến khi tất cả mọi người rời khỏi Krakow, mọi thứ đều bình an.

Đã có rất nhiều bất mãn từ phía tình nguyện viên khi Ban điều phối Tình nguyện viên chưa thật sự ăn ý và hiệu quả, nhưng chuyện chưa tốt này, hãy để từng người tự cảm nghiệm. Bây giờ, tôi muốn kể về những điều tuyệt vời mà tôi đã được trải qua trong suốt hai tuần này nhé!

1 – Tình bạn.

Tôi luôn biết rằng, bằng việc cùng ăn cùng ngủ cùng sinh hoạt sẽ đưa mọi người xích lại gần nhau hơn. Đó là lý do vì sao Hướng Đạo đưa các em đi cắm trại, không phải ở cái kỹ năng dựng lều, hay nấu bếp, mà là để thắt chặt tình huynh đệ. Việc cùng sống với nhau trong 2 tuần đã giúp chúng tôi hiểu biết và yêu quý nhau hơn, hoặc…ghét nhau hơn. Đùa đấy! Dù là hai bạn Slovakia giường bên quả thật bầy hầy không chịu nổi nhưng đến phút cuối cùng khi kéo vali đi về, chúng tôi vẫn không quên ôm nhau thật chân thành và cảm ơn nhau vì được gặp nhau một lần giữa thế giới 7 tỉ người và cùng bất mãn, cùng tức cười, và cùng dùng chung ổ điện.

Tình bạn được xây dựng trên sự đồng cảm, hy sinh, và chấp nhận nhau. Đâu có ai được sinh ra và bị quy định là phải giống nhau như khuôn, chúng ta được triển nở một các hoàn toàn khác nhau, từ ngoại hình, đến tính cách, từ lối sống đến tư duy. Và việc chúng ta đồng điệu với ai đó, chấp nhận sự khác biệt của ai đó, và hy sinh một chút cái tôi của ai đó là một khởi đầu của tình bạn. Khi tình bạn bắt đầu nảy nở, những nỗi buồn, sự cô đơn, sự tẻ nhạt, sự căng thẳng, nỗi bực dọc sẽ bị đẩy lùi và tan biến, thay vào đó niềm vui, sự ấm cúng, sự bình an, và các cảm xúc tích cực khác sẽ bắt đầu được gia tăng.

Vào mỗi buổi tối, khi đi tắm cùng các bạn hoặc cũng có khi một mình, tôi đã thầm cảm thấy thật hạnh phúc biết bao, hay lúc đi bộ về nhà, dù gót chân rã rời, tôi có khi phải thốt lên “hên là có mọi người, Krakow còn dễ thương”. 

Bởi, tình bạn là một điều kỳ diệu có thể tạo ra.

2 – Sự bình an trong tâm hồn.

Vốn dĩ có quá nhiều thứ trong cuộc sống cướp mất sự bình an trong tâm hồn mỗi người. Ví dụ như với tôi, mỗi sáng thức dậy, tôi bắt đầu phải suy nghĩ làm sao để kiếm được nhiều tiền cho tổ chức, để các em có thêm thư viện, chuyện giấy phép, chuyện cái bàn cái ghế, chuyện phải làm vui lòng ai đó, chuyện phải cứng rắn với ai đó, chuyện phải đưa ra các thể loại quyết định. Rất nhiều thứ trong cuộc sống thường nhật đẩy lùi bình an trong tâm hồn chúng ta và để cho sự bất an xâm chiếm. Chúng ta lo lắng bị ghét, bị hờn dỗi, bị từ chối, bị la mắng, bị xấu hổ, bị thất bại. Chúng ta lo sợ quá nhiều thứ, đến nỗi chúng ta cho rằng sự bất an này là bình thường và chúng ta phải chấp nhận nó. Chúng ta quên mất cái cảm giác bình an thật sự. Chúng ta không còn vui với người vui và khóc với người buồn.

Suốt hai tuần lễ ở Krakow, tôi không ngừng hỏi Chúa: Chúa muốn gì ở con, Vì sao con có được cơ hội này, Con có thể làm được gì nữa cho con, cho anh em, Chúa muốn nói gì, Chúa muốn con đi đâu, Liệu đây có phải là quyết định đúng, Liệu con có thật sự vô tư trong mọi chuyện, Liệu con có đang lợi dụng Chúa,…Tôi không ngừng đặt câu hỏi và tìm kiếm câu trả lời. Cho đến buổi chiều ngày thứ bảy đó sau khi xưng tội trong công viên với một trận khóc lóc thảm thiết, tôi tìm được cho mình sự bình an thật sự. 

“Trong một bối cảnh, rào cản, chỉ cần con cố gắng hết sức. Thiên Chúa luôn ban cho con người nhiều hơn những thứ họ xứng đáng được nhận”.

Thật khó để mô tả trạng thái bình an này, nhưng đó là cái cảm giác bỗng chốc, bạn thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhõm, thật thư thái, bạn thấy bạn được chúc lành và được sai đi.

3 – Quá khứ, hiện tại, và tương lai.

Trong buổi gặp mặt với các tình nguyện viên, Đức Thánh Cha Phanxico, tôi hay gọi Ngài là người thương, vì Ngài đã và đang sống một cuộc đời chứng nhân đẹp đẽ nhất mà tôi từng được thấy và chứng kiến. Trong buổi gặp mặt đó, Đức Thánh Cha gọi chúng tôi, những người trẻ là “Tương Lai” (Futuro) với hai điều kiện là “Ký ức” (Memoria) và “Sự can đảm” (Coraje).

Một người không có ký ức thì không thể có tương lai và một người có tương lai là một người có can đảm để sống hiện tại.

Bao nhiêu lần, chúng ta không dám sống cái hiện tại của mình chỉ vì lo sợ thử thách? Bao nhiêu lần, chúng ta lẩn tránh sứ mệnh của mình vì không dám tự chèo lấy con thuyền của mình? Bao nhiêu lần, chúng ta núp bóng ai đó với hy vọng tai ương sẽ chừa mình ra?

Tôi, chính tôi đã nhiều lần từ chối những thách thức và chông gai, vì sự yếu đuối của chính mình. Thật không dễ dàng gì để nhận mình yếu kém. Lại càng không dễ dàng gì để thật sự đối mặt với con người nhạt nhẽo và yếu đuối của mình và quyết định đứng lên, phải sửa đổi thôi! Vì lời nói lúc nào cũng dễ dàng nên chúng ta thường chọn nói hơn là làm. Lúc nào đó, khi bạn thấy tôi đang bận lẩn trốn thực tại, xin hãy giúp tôi thức tỉnh.

Memoria + Coraje = Futuro

4 – Auschwit.

Ai cũng biết Auschwit là trại tử thần khủng khiếp trong thời Đức Quốc Xã, là nơi hàng triệu người bị giết. Bạn biết đó, chúng ta không tạo ra sự sống, vì vậy chúng ta không thể cho mình cái quyền cướp đi sự sống của bất kỳ ai khác. Giết người là tội ác không thể chấp nhận được.

Vì Đức Thánh Cha sẽ đến thăm trại Auschwit nên tất cả các buồng giam (nơi được cải tạo thành phòng triển lãm) đều bị đóng cửa và an ninh thắt chặt. Tôi đến thăm Auschwit vào một buổi chiều trong tuần, có rất đông khác hành hương đang ở đây, sự nhộn nhịp bất thường này, niềm vui không thể che giấu của những người trẻ này, vô hình chung đã đẩy lùi phần nào sự thê lương và bất hạnh của nơi này. Nhưng bạn biết đấy, “những bức tường biết nói”. Bạn dường như vẫn còn ngửi thấy mùi tanh lợm của máu, mùi mồ hôi của những con người bị ép lao động đến kiệt quệ, tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng thì thầm an ủi, tiếng la hét của những con người tự cho mình cái quyền chà đạp người khác, bạn dường như có thể cảm thấy nỗi tuyệt vọng từ những ô cửa sổ cũ kỹ…

Con người đã từng đối xử với nhau tàn nhẫn đến như vậy.

Lịch sử liệu có đang lặp lại? Chúng ta học được gì từ cái trại tử thần này?

Tôi học được gì khi đứng trước câu chuyện của Thánh Maximilian Kolbe, người đã đổi mạng sống của mình để một tù nhân khác được sống? Tôi đã học được gì khi đứng trước phòng thí nghiệm trên người sống để tìm ra thuốc chữa bệnh? Tôi đã học được gì từ những hàng rào kẽm gai?

Tôi đã nhận được nhiều hơn số tiền vé máy bay phải bỏ ra để đến Krakow, tôi cũng đã nhận lại nhiều hơn những niềm vui, nhiều hơn những phiền muộn mà tôi bỏ lại sau lưng để lên đường đến Krakow. 

Vào một giai đoạn nào đó của cuộc sống, bạn cần bức ra những thói quen thường nhật, làm một vài chuyện bạn chưa từng làm, và để thử những thứ hoàn toàn mới mẻ, có thể bạn thích hoặc không thích, nhưng bạn cần làm mới chính mình, đẩy mình đến những giới hạn mới, để điều chỉnh lại bản đồ cuộc đời mình. Đi tìm sứ mệnh cuộc đời mình, để nhận ra mình đã sống tệ như thế nào.

Bạn hỏi tôi “Bạn luôn rất tín ngưỡng như vậy từ lâu, hay đã có biến cố gì làm bạn trở nên tín ngưỡng như vậy?”.

Bạn biết không, chúng ta thường “theo” (follow) nhưng không mấy hiểu biết (understand). Chúng ta có một niềm tin khô cứng và rập khuôn mà không hề hiểu gì về Người. Chính vì vậy, chúng ta thường bỏ của chạy lấy người vì những ràng buộc và luật lệ. Nhưng khi chúng ta chợt nhận ra, Người chỉ có 1 điều luật duy nhất, đó là “yêu thương”. Làm sao có thể không yêu người đã chết vì yêu?


Đôi khi, chỉ cần đi, còn lại cả thế giới, cứ để Chúa lo. Vậy thôi.

09.08.2016
Thương nhớ Krakow