Showing posts with label Vụn vặt. Show all posts
Showing posts with label Vụn vặt. Show all posts

Sunday, November 6, 2016

Năm chiếc bánh và hai con cá - Hồng Y FX. Nguyễn Văn Thuận

Lạy Chúa, con không đợi chờ,
Con quyết sống phút hiện tại,
Và làm cho nó đầy tình thương,
Vì chấm này nối tiếp chấm kia,
Ngàn vạn chấm thành một đường dài.
Phút này nối tiếp phút kia,
Muôn triệu phút thành một đời sống.
Chấm mỗi chấm cho đúng, đời sẽ đẹp.
Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh.
Đường hy vọng so mỗi chấm hy vọng
Đời hy vọng so mổi phút hy vọng.

Ngày đẹp trời để yêu nhau

Phải đi qua hết một đời
Mới hay biết được đâu là đúng sai
Phải yêu thương hết một người
Mới mong hiểu hết được một vài nghĩ suy

-Ddong Gu Ree, Park Wolsun-


Tuesday, September 20, 2016

Nhà thờ Tân Định

Bài này được thu hồi nhà thờ Tân Định còn cây grand piano. Cây đó trước khi bị làm cho biến mất thì cũng hay hư lắm, bị vì cũ lắm rồi mà, nhưng mà cây đàn đó, chứng kiến bao nhiêu thế hệ giáo dân Tân Định lớn lên, trong đó có mình.

Hồi nhỏ nhà thờ Tân Định đẹp lắm mà thấy thương lắm kìa, cái màu tường nhà thờ là màu gạch, ai nói nhà thờ Đức Bà đẹp chứ nhà thờ Tân Định mình đẹp nhất.

Ở cái nhà thờ đẹp nhất lòng mình có ông cha tên Hội, cha Hội rửa tội mình. Hổng hiểu sao bây giờ các cha phó chỉ ở 3 năm (hên là có 3 năm), chứ hồi đó cha Hội rửa tội mình lúc mình 2 tháng tuổi, mẹ kể thế, rồi mãi tới hồi mình đi học giáo lý cha mới đi xứ khác. Hồi nhỏ mình khoái cha Hội ghê lắm, gặp ai cũng nói, cha Hội đó, cha Hội rửa tội con đó. Trong tâm trí mình lúc đó, cha Hội to lớn lắm. Hồi cha Hội chia tay thiếu nhi, mình đi học giáo lý về đứng trước cửa nhà khóc lu loa, tới nỗi ba mở cửa vô xong kêu "thôi đi vô giùm tui cái" mới nín nín rồi lủi thủi đi vô. Bây giờ cũng chả biết cha đi đâu, cha Hội mà biết trong cái đám con cha rửa tội, có một con nhỏ hai mươi mấy năm rồi vẫn còn nhớ cha, hông biết cha thấy hên hay thấy xui.

Ở cái nhà thờ xinh đẹp của mình đó, hồi xưa nhà hài cốt ghê lắm, mái ngói mà, nhưng mà nhà hài cốt cũ lúc nào cũng tạo cho người ta một cái cảm giác mời gọi, giống như kiểu đi ngang qua cái thấy có động lực "vô chào bà bảy một tiếng". Nhà hài cốt bây giờ, lạnh lẽo lắm, không có được cái cảm giác ở đó có người nhà mình.

Hồi nhỏ nhà thờ Tân Định làm gì có màn hình tivi, thành thử ra đi lễ là phải chạy lên hàng trên, để được thấy ông cha, để mà bắt chước cha dâng lễ, tưởng tượng mốt lớn đi tu tui cũng làm cha, lớn lên biết chỉ có con trai mới tu làm cha, nên nghỉ luôn, Chúa kêu mấy lần mà hờn nên từ chối rồi. Rồi cái trong lễ hay phát tờ giấy in bài hát với bài đọc, hay len lén đem về nhà nghêu ngao hát, rồi cái bắt chước mấy cô chú đánh nhịp ca đoàn, về nhà cũng đứng quơ lung tung.

Hồi xưa đi vô nhà thờ vui lắm, rồi cái nhớ là hồi xưa học giáo lý sớm quá, nên hay đi học trễ, mà hên là hồi đó thuộc dạng con ông cháu cha, dựa hơi ba nên ít khi bị la, kiểu các giáo lý viên mắt nhắm mắt mở cho qua, mấy người đó gọi ba mẹ là "thầy cô" mà, nên mình hưởng xái, mặt chảnh lắm. Nghĩ lại, thấy ghét mình ghê.

Không biết từ hồi nào, mình bớt yêu Tân Định rồi, mỗi lần đi vô nhà thờ chỉ để đi lễ và sinh hoạt Hướng Đạo thôi. 

Hổm rài Tân Định có cha sở với cha phó mới, hy vọng là chừng hai chục năm nữa, sẽ có đứa nói "tui yêu cái nhà thờ Tân Định của tui lắm", giống như mình thương cái chốn rửa tội mình cách đây hai mấy năm.

-Tâm Vũ-

Tuesday, September 13, 2016

Nếu nhỡ mai...

Em thương ơi,
Nếu nhỡ mai chị không còn mặc đồng phục
Mỗi sáng cuối tuần chạy ra sân cùng tụi em
Nắng có còn vàng và lá có còn thắm?
Nếu nhỡ mai chị bảo những ngày tới
Con thuyền thiếu đoàn em phải tự chèo chống
Căng buồm ra khơi,
Thuyền thiếu đoàn vẫn vượt sóng chứ?
Em thương ơi,
Nếu nhỡ mai, lửa trại chị không ra,
Ai sẽ soi đèn, thêm củi, châm dầu?
Câu chuyện tàn lửa thiếu đoàn ai sẽ kể em nghe?
Em thương ơi,
Nếu nhỡ mai gấp bộ đồng phục cất
Sáng cuối tuần biết phải làm gì cho qua thời gian?
Nghe tiếng còi xe liệu có tưởng sắp có lệnh tập họp?
Thấy người ta chào cờ, có nhớ tiếng ai hát Hội Ca?
Chạm sợi dây có ngứa tay làm nút dẹt?

Thật mất mát khi nghĩ tới việc phải ngừng sinh hoạt
Trống trải vô cùng cái cảm giác dừng ngay những thứ mình yêu
Bởi vì em là cả bầu trời tự hào chị có
Là niềm kiêu hãnh mỗi sáng cuối tuần
Là lý do để những ngày hè bận rộn
Là sứ mệnh cao cả và là kim chỉ nam
Bởi người xưa mới nói
Hướng Đạo một ngày, Hướng Đạo mãi mãi
Nếu nhỡ đâu, bộ đồ kia gấp lại
Xin em hãy tin rằng,
Ở nơi đó không xa,
Có chị thiếu trưởng luôn dõi theo em,
Em nhé!

HNTT
14/09/2016


Tuesday, April 19, 2016

Thầy

Trưởng của tôi, người giữ gìn ký ức, người giữ gìn phong trào.

Con cảm ơn trưởng.


Sunday, November 30, 2014

Tôi muốn về nhà - Hoàng Bách

Tôi muốn về nhà...
Về đây nghe trăng thanh gió mát bên hàng cây xưa;
Về đây nghe chim non ríu rít khi bình minh lên;
Về đây nghe con thơ ca hát khi hoàng hôn buông;
Về đây ăn cùng với mẹ tôi một bữa cơm chiều
Tôi muốn về nhà...
Về cùng em sau bao năm tháng không cần xa nhau;
Về đây quên đi bao ký ức chất chồng thương đau;
Về đây đôi ta sẽ viết tiếp câu chuyện mai sau;
Về bù đắp cùng em năm tháng hắt hiu nhạt màu;
Sau bao năm tháng bôn ba giữa đời;
Vinh quang hay những nắng mưa tơi bời
(bao nhiêu giông bão nắng mưa tơi bời)
Con tin vẫn nhắc với ta một lời...sẽ quay trở về.
Thật hạnh phúc khi biết nơi đó có ai chờ ta...
Chợt nhận ra mình có tất cả mỗi khi về nhà;
Thật hạnh phúc khi biết nơi đó có ai chờ ta...
Chợt nhận ra mình có tất cả mỗi khi về nhà.
Hãy cho tôi được một lần về với tuổi thơ
Với ước mơ như cánh diều bay trong gió
Hát nghêu ngao trên đường về cùng bạn bè khi ta lớn...

Tôi muốn về nhà

Tôi muốn về nhà

Tôi muốn về nhà

Saturday, October 18, 2014

Nước Ý của tôi - Phần 4: Lucca, Pisa và người bạn cũ



Tôi dành tặng bài viết này cho chị Thảo, cảm ơn chị vì những tiếp đón vô cùng chu đáo của chị trong chuỗi ngày lang thang ở Ý của tôi.


---

Tôi có khoảng hai tuần vừa làm việc vừa lê la ở Ý, tôi không dự tính đến Lucca vì thời gian thì ít mà những nơi tôi muốn đến thì nhiều, nhưng rồi mẹ nói nên ghé qua thăm chị một chút, cũng là để bố mẹ chị ở nhà có dịp gửi ít đồ cho chị, những món đồ nhỏ, nhưng là tấm lòng của người cha người mẹ cho con xa nhà. Vậy là tôi nghe mẹ, tôi báo với chị tôi sẽ đến Lucca ở với chị một đêm.

Tôi rời Grosetto để đến Pisa trong tâm trạng một chút hụt hẫng, một chút cô độc và đói, hôm đó là lễ tro, nên tôi nhịn ăn sáng, thật ra lễ tro chỉ là một chuyện, nhưng hết tiền thì mới là chuyện làm tôi đắn đo. Đến Pisa, tôi ngao ngán nhìn cái vali 30 ký của mình nặng chình chịch chỉ chực chờ vỡ bung vì tôi đã cố nhét quá nhiều thứ trong đó. Nên tôi đã quyết định mua vé đi thẳng đến Lucca và đinh ninh trong bụng là sẽ bỏ qua Pisa dù đã đến nhà ga của thị trấn này.

Ngồi tàu đến Lucca mà lòng cứ tiếc tiếc “Vi ơi, mày mới bỏ sót Pisa đó gái”, tôi tự nhủ, thôi vậy, về nhà coi hình cho đỡ tiếc vậy, tôi sẽ giấu nhẹm mọi người ở nhà cái chuyện đi ngang qua Pisa luôn, tôi tính là tính như vậy. Tàu đến ga thành phố Lucca vào lúc gần 12g trưa, nhìn chị vội vã chạy đến ga đón tôi sau giờ dạy mà lòng tôi áy náy khủng khiếp, lúc đó tôi vừa đói vừa mệt, tôi cũng không nhớ mình có kịp cảm ơn chị không nữa.

Chị Thảo, gia đình chị sống ngay cạnh nhà tôi, tức là từ hồi nào lọt lòng mẹ tôi đã biết chị, chị lớn hơn tôi nhiều tuổi, chị đi tu cũng lâu, nên tôi cũng không có nhiều kỷ niệm với chị, tôi chỉ nhớ nhà chị trước đây có nuôi hai con chó rất ngoan, con Đen và con Vàng, rồi sau này con Vàng chết còn con Đen thì bị người ta bắt mất, tôi cũng nhớ mẹ chị mỗi lần đi chợ về sẽ gọi lớn “anh ơi em về rồi”, tôi cũng nhớ những buổi tối nhà chị hội họp hay hát thánh ca nghe rất sốt sắng, và tôi cũng nhớ một ngày nọ tôi không thấy chị nữa, chỉ nghe mẹ nói chị Thảo đi Ý tu rồi, từ đó, tôi không gặp lại chị, mãi đến cách đây vài năm, trước khi khấn trọn, chị được về thăm nhà một tháng, lúc đó, tôi mới gặp lại chị.

Tôi đến nhà dòng chị đúng lúc cả nhà chuẩn bị ăn trưa. Đó là một dòng nữ cổ kính và to lớn, cảm giác bước vào giống như một toà lâu đài cũ trong phim vua chúa xưa của châu Âu vậy, kiểu lâu đài của bá tước hay hầu tước gì đó, không hoành tráng như cung điện nhà vui, nhưng rất tôn nghiêm, rộng lớn và im ắng. Chị dẫn tôi vào nhà nguyện cất đồ rồi hối thúc tôi đi ra ăn trưa cùng với cả nhà. Cả nhà có 6 – 7 sơ thì hầu hết đều là U70, chỉ có chị và một sơ người châu Phi nữa là U30 thôi, chị nói ở đây là vậy, khủng hoảng ơn gọi, khi mà giới trẻ từ chối lời mời gọi của Chúa, và chọn một cuộc sống vì mình nhiều hơn, thì nhà dòng nào rồi cũng tiêu điều như vậy. Đó là bữa ăn trưa ngon nhất mà tôi được thưởng thức ở Ý, bởi đó là bữa cơm gia đình ấm cúng, đó là bữa cơm mà mọi người cầu nguyện trước khi ăn và tạ ơn sau khi ăn xong, và đó là bữa cơm mà tôi thấy bà sơ 70 tuổi lụm cụm lột quýt cho bà sơ 90 tuổi.

Khi nghe tôi kể tôi đã quyết định bỏ lỡ Pisa, chị tiếc nuối bảo tôi đi thay đồ cho thoải mái, chị sẽ bắt bus đưa tôi đi Pisa, đã đến Ý rồi thì đừng bỏ qua những cái như vậy. Vậy là trong lúc tôi sắp xếp đồ đạc và thay đồ, chị đi xin phép bề trên đưa tôi đi Pisa chơi.

Căn phòng tôi ở là một căn phòng chắc dùng để tiếp khách, những chiếc giường đơn bằng sắt giản dị với bộ ra trắng và một chiếc gối, trên tủ đầu giường là tấm hình chân phước Elena Guerra, đấng sáng lập dòng Chúa Thánh Thần, tức là nhà dòng tôi đang ở.

Pisa cách Lucca chỉ khoảng 30 phút đi xe bus, nếu đi tàu thì nhanh hơn, nhưng hôm đó chuyến tàu từ Lucca đi Pisa bị huỷ do quá ít khách nên chúng tôi đi bus. Trên chuyến xe bus vắng tanh vòng vèo qua những con đồi, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với chị nhiều như vậy. Tôi kể chị nghe những mẩu chuyện rời rạc ở giáo xứ chúng tôi, những người quen mà cả chị và tôi đều biết, tôi kể với chị lý do vì sao tôi được đi Ý, rồi tôi dự tính những gì khi tôi về, tôi đã suýt khóc khi nói với chị những dự tính mịt mờ của mình. Rồi chị cũng kể tôi nghe những ngày chị ở đây, những khó khăn khi học tiếng Ý, những ngày sống đời ơn gọi, những người bạn của chị ở đây. Có một điều chị nói mà tới giờ tôi vẫn chưa làm dù càng ngẫm càng thấy đúng, chị bảo tôi nên viết lại nhật ký tôi nói chuyện với Chúa, chỉ cho riêng tôi thôi, để những lúc sóng to gió lớn ở đời, tôi lấy ra đọc lại và chiêm nghiệm, Chúa đã yêu tôi biết dường nào. Tôi chưa làm được điều này, tôi cũng không biết nữa, tôi vẫn chưa cảm thấy thôi thúc cho lắm.

Pisa là một thị trấn nhỏ xíu thuộc vùng Tuscany, chỗ ngày nhỏ tới nỗi mọi người chỉ dành khoảng vài giờ, giỏi lắm là một ngày đế đến nơi này tham quan chụp hình, chủ yếu là thăm cái toà tháp càng lúc càng nghiêng – Pisa. Tôi không vào tháp vài phải tốn 12 euros để mua vé vào, hai chị em thấy phí quá nên chỉ đứng chụp hình bên ngoài rồi thôi, chị dẫn tôi vào nhà trưng bày gần đó để xem cho kỹ người ta giải thích về cái tháp thế nào, nhưng do cũng đang trùng tu gì đó, nên chỗ này cũng ngổn ngang, bụi bặm, tôi bắt đầu không ưa cái thể loại nghiêng này rồi. Trong quần thể di tích này còn có nhà thờ chính và giếng rửa tội nổi tiếng, khi vào cổng thì chị được miễn vé, còn tôi phải mua vé, vì chị là tu sĩ còn tôi là thường dân, tôi thấy bất công hết sức, chẳng phải thường dân cũng đang sống đời sống ơn gọi sao…chắc thấy tôi ấm ức nên chị cười xuề xoà nói để chị mua vé cho, thành thử tôi ngay lập tức chuyển từ ấm ức sang áy náy. Khổ ghê chưa.

Chúng tôi rời Pisa chóng vánh như khi chúng tôi đến, phải bắt kịp bus để về lại Lucca cho kịp giờ lễ chiều, trước lúc lên xe, tôi ngoái đầu nhìn lại một lần cuối tháp nghiêng, nhà thờ cổ và giếng rửa tội, những người trẻ nằm phơi nắng trên thảm cỏ xanh ngắt, những thứ đó có vẻ lạc lõng kỳ lạ giữa thị trấn đầy xe hơi, hàng lưu niệm và những người trẻ với Iphone tai nghe.

Thánh lễ ở Lucca là thánh lễ buồn nhất tôi tham dự, tôi đói bụng, lại đói bụng, tôi không hiểu cha đang nói cái gì, tôi cũng chẳng đọc được kinh với mọi người, lại lại cảm thấy lạnh lạnh vì áo mình mỏng quá.  Cuối nhà thờ có để một bức tượng Chúa – người ta gọi là Gương Mặt Thánh, vì bức tượng này trôi dạc vào bờ biển từ khá lâu về trước, mấy lần người dân tưởng là rác nên đẩy lại ra biển, nhưng bức tượng cứ tấp vào bờ biển ở Lucca, nên người dân tin rằng bức tượng muốn ngự lại đây, thế là người vớt lên và mang vào nhà thờ. Trải qua bao nhiêu thế kỷ bức tượng vẫn không hề bị mai một, cho nên người ta gọi bức tượng này là Gương Mặt Thánh và là biểu tượng của thành phố Lucca.

Lucca là một thành phố giản dị ở Ý, không phải thành phố du lịch nên dân chúng ở đây cũng rất hiền hoà. Ở đây lại có nhiều dòng tu đặc nhà tổng nên thành phố cũng tự dưng mang dáng dấp thánh thiện hẳn, gần nhà dòng chị Thảo là một trại cải tạo thanh thiếu niên, chị kể, thỉnh thoảng cũng có vài đứa trốn trại nhưng dễ gì, chạy dọc hàng rào cũng đuối rồi, mà quả thật như vậy, buổi chiều đi bộ thôi tôi cũng đuối đơ hàng rồi. Khổ thân tụi nhỏ.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi ngủ lại một nhà dòng, ở Việt Nam, gia đình tôi cũng hay lên dòng Biển Đức nữ ăn tết cùng các sơ, nhưng đêm hôm đó là đêm bình yên nhất mà tôi trải qua ở Ý, tôi nằm một mình trong căng phòng lạ, nhìn ánh đèn đường hắt qua chấn song cửa sổ, nghe hơi ấm máy sưởi phải từng đợt, lắng nghe sự yên tĩnh, tiếng đọc kinh đâu đó vang lại, đó là lần đầu tiên, tôi chìm trong bóng tối giữa căn phòng xa lạ và không hề cảm thấy sợ ma, có lẽ vì lúc đó tôi cảm nhận được sự hiện diện của Chúa rất gần, giấc ngủ đến, dập tắt những suy nghĩ, những kế hoạch và những lời thoại rời rạc với “anh Jesus”, tôi đã ngủ một giấc ngủ bình an cho đến khi báo thức kêu tôi dạy đi lễ sớm.

Tôi tạm biệt Lucca với cái ôm siết chặt của chị, với lời cầu chúc bình an và lời hứa cầu nguyện cho tôi của chị. Tự nhiên tôi cảm thấy ngậm ngùi, giống như tôi sắp, sẽ rời xa một người bạn lâu năm và giống như không biết đến bao giờ mới gặp lại nhau. Đến giờ, thỉnh thoảng khi về lại Việt Nam, những đêm buồn buồn với ngổn ngang những kế hoạch chưa đâu ra đâu, tôi nhớ lại đêm bình an ở nhà dòng Spirito Santo ở Lucca, tôi nhớ cái trạng thái bình an đó. Thỉnh thoảng đi siêu thị ở Việt Nam, bắt gặp bánh phô mai cắt theo kiểu Âu, tôi nhớ tới chị.

Bởi vậy, cuộc sống hợp tan, không làm gì được cho nhau thì chỉ có thể dùng lời nguyện, nhắn gió gửi mây không bằng nhờ Chúa quan tâm chăm sóc đặc biệt những người xa.

Tôi đã đến Lucca và Pisa như vậy, có những đêm ở Sài Gòn, tôi lại nhớ thương.

-Tâm Vũ-

Sunday, September 21, 2014

Giang hồ

Tôi rất thích bài thơ này, mỗi lần buồn buồn lại ngồi lẩm nhẩm, nghĩ sống ở đời cũng nên một lần thử làm giang hồ, chỉ cần cất giỏ quay lưng là sẽ ổn cả, nhưng nghĩ thôi chứ không làm được.

Tôi thích bài thơ này đến nỗi, đây là lần thứ hai tôi đăng lại bài thơ này, thương lắm, thèm lắm, lại cứ muốn xách ba lô rồi lên đường thôi. Tôi mơ đứng giữa đại ngàn Mông Cổ, nhìn những đứa trẻ mắt hẹp và má hây hây hồng, tôi mơ mình lang thang trên những con đường cổ xưa Tây Ban Nha, nghe tiếng guitar réo rắt, quyến rũ, tôi mơ mình đi chân không vào những ngôi chùa dát vàng Myanmar, đắm mình trong không khí linh thiêng lặng lẽ của cái xứ đóng cửa quá lâu, tôi mơ mình lại lặn lội rừng già châu phi, hú hồn thấy em cọp gằm ghè kế bên, hay là vừa đi vừa xí xô xí xào thứ tiếng Tây Ban Nha lai tạp ở Nam Mỹ. Tôi thèm đi quá, tôi muốn đi quá, tôi nhớ cái cảm giác xa nhà.

Bởi vậy mới nói, lớn lên, ai cũng nên vài lần đi xa, để biết yêu hơn mái nhà đang có.

---

Giang Hồ

Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi, trèo thang với... giặt đồ?

Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không,
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng...

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình.

Giang hồ có bữa ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chẳng chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một gốc si.

Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu...

Giang hồ ta chẳng thay áo ráng
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng ngay mới hiểu mình tóc bạc
Chơt tiếng trẻ thưa ở bên đường.


Giang hồ ba bữa buồn một bữa,
Thấy núi thành sông biển hoá rừng
Chân sẵng dép giày, trời sẵn gió
Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung...

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi đã nhớ nhà.

[Phạm Hữu Quang]


Sunday, September 14, 2014

Gửi em

Sáng Chúa nhật vừa rồi chị cho các em họp đội, chị ngồi gần đó im lặng ngắm nhìn các em tự vui, tự chơi, và tự dạy nhau học. Chị thấy các em chơi thật vui, các em bày trò chơi với nút dây, đội sinh đứng dậy chào đội trưởng khi thực hiện xong nhiệm vụ, đội trưởng phạt đội sinh vì mặc đồ không chỉnh chu, đội trưởng cố sức giải thích cho đội sinh hiểu thế nào là “sắp sẵn”. Chị thấy các em thật lớn, chị thấy trong ánh mắt, nụ cười của các em đã không còn đơn giản là một cô nhóc bé nhỏ nữa rồi, mang trong dáng đứng, cử điệu là một cô thiếu nữ đang rất lớn. Chị cảm thấy may mắn lắm khi được chứng kiến các em lớn lên từng ngày, rồi mai này, các em sẽ vươn vai lớn lên, trở thành những người trẻ đầy bản lĩnh và đi xa.

Em biết không, có những đứa trẻ cũng trạc tuổi em thôi, nhưng mỗi sáng lại phải dậy từ lúc 1g sáng để đi cạo mủ cao su vì mặt trời lên mủ cao su sẽ đông lại. Cũng có những đứa trẻ đôi mặt đượm buồn chiều chiều đi giăng câu kiếm cá ăn qua ngày. Lại có những đứa trẻ khác ngày ngày tần tảo đi bộ 5 cây số đến trường, chỉ vì đi học thì vui hơn đi mót mì.

Em biết không, có những đứa trẻ ngày đêm chìm đắm trong chăn ấm nệm êm, nhiệt độ phòng không bao giờ vượt quá 25 độ C. Cũng có những đứa trẻ khác lúc nào cũng vui tươi, nở nụ cười chói nắng chào ngày tươi đẹp. Lại có những đứa trẻ chỉ cần thích thì có thể được ăn pizza, yến sào, hay McDonald.

Chúng ta không chọn được cho mình bối cảnh gia đình khi mình sinh ra các em ạ. Chúng ta không thể quyết định được cha mình phải là giám đốc bệnh viện còn mẹ thì là siêu mẫu nổi tiếng. Chúng ta không chọn được mình sẽ sinh ra ở Berlin hay Kuala Lumpur. Chúng ta đâu có chọn được cho mình là con trai hay con gái. Lúc sinh ra chúng không có nhiều lựa chọn, chúng ta được trao tặng một cuộc đời phía trước để quyết định.

Các em ạ, ngành tráng hay lắm, khi các em “tu luyện” đến một trình độ nào đó, em sẽ được “lên đường” và trao cho em cây gậy nạn – tức là cây gậy hình chữ y, ý muốn nói cuộc đời là sự lựa chọn, lựa chọn theo ngã thiện hay ác là nằm nơi quyết định của em.

Chị thương em chị thiệt thòi không tham gia được những trại họp bạn quốc tế để gặp gỡ giao lưu, chị thương em chị bé nhỏ không có nhiều cơ hội đi trại chung với nhiều đoàn bạn, chị thương em chị thiếu thốn nhiều thứ để lớn lên viên mãn. Nhưng chị thương em chị đã luôn cố gắng mỗi ngày để làm một hướng đạo sinh giỏi. Chị chúc em chị luôn là người dẫn đường đến những miền đất mới, để em có bản lĩnh quyết định cuộc đời mình từ những việc nhỏ thôi, chị mong em quyết định mình sẽ học giỏi, em quyết định mình sẽ yêu thương và vị tha, em quyết định mình yêu những thứ mình có và chia sẻ những gì mình đong đầy. Chị mong em biết chọn ngã thiện trong từng bước đường đời mình.

Mai này, em sẽ tu thân – tề gia – trị quốc – bình thiên hạ. Em nha.

23.09.2014

---

Cách đây gần 10 năm, chị có một người bạn rất thân thiết, những ngày đầu mới mẻ, học tập cùng nhau, bọn chị đã từng rất thân thiết, những khó khăn, va chạm, chị và người bạn đó đã chung vai đi cùng nhau. Chị đã rất yêu quý người bạn đó, giống như chị đang có thêm một người anh vậy. Nhưng cuộc sống là thứ mình không biết trước các em ạ, người bạn đó bị nghiện, một lần sai, hai lần sai, và những lần sai sau đã đẩy bạn chị ra đi. Đôi lúc chị nghĩ, bây giờ bạn như thế nào rồi nhỉ, có khoẻ không, có gia đình chưa, có nhớ về những người huynh đệ cũ ngày xưa hay không? Chị cũng không biết nữa. Chị chỉ cảm thấy day dứt, vì ngày xưa, chị đã không vượt qua được sự kỳ thị của bản thân để đến gần hơn bạn mình và nói "mạnh mẽ lên, mình cùng chiến đấu".

Hôm qua, chị cũng đã mất một người bạn khác với lý do cũng gần như vậy, 5 năm kề vai sát cánh rồi cũng tan biến như chưa từng có gì xảy ra. Chị không quá thân thiết với bạn nhưng rất nhiều dự án đã làm chung cùng nhau, vì vậy, sẽ không phải là nói quá nếu gọi bạn ấy là "cộng sự". Mà em biết rồi "Hướng Đạo Sinh trung thành với tổ quốc, cha mẹ và người CỘNG SỰ" mà.

Tình bạn là một điều gì đó rất kỳ diệu và quý giá, em đừng đợi nó mất đi rồi mới nhận ra em đã từng quý mến họ như thế nào. Tình bạn cũng không phải thứ vĩnh cửu không tự nhiên mà lớn lên theo thời gian. Tình bạn cần nhiều hơn những lúc cười nói vui vẻ trên bàn nhậu, tình bạn không phải chỉ là những lúc vi vu đi chơi cùng nhau.

Tình bạn là nỗ lực, là chia sẻ và là sự cộng tác của cả hai phía để cùng đi về một chí hướng chung.
Từ hôm qua đến nay, chị buồn ghê gớm, chị tiếc cho một người bạn, nhưng chị cũng tự cảm thấy ray rứt vì mình đã chẳng làm gì được để giữ lấy bạn. Mọi thứ rồi cũng sẽ trôi qua, em có lúc nào đó cũng sẽ quên mất mình có người bạn này, nhưng những lúc tối trời, sao sáng, ngồi ở biển nghe củi lửa bí bép, em sẽ chợt nhớ ra, em đã từng có người bạn này.

Có một chút mất mát.

Thiếu sinh của chị, câu chuyện riêng của chị, sẽ là bài học của các em. Vì các em là thiếu sinh của chị nên các em sẽ giỏi hơn chị, bản lĩnh hơn chị, tận tâm hơn chị. Chị mong các em biết chọn bạn chơi và biết gìn giữ tình bạn đó, để tình bạn là động lực để em tốt đẹp hơn.

14.09.14

---

Hồi xưa, lúc học lớp 9, chị đọc cuốn sách "hàn lâm" đầu tiên trong đời, cuốn "Con đường chẳng mấy ai đi" do một tiến sĩ tâm thần người Mỹ nổi tiếng lắm viết. Cuốn sách chia ra làm hai phần nói về đời sống quy phạm (hiểu nôm na là những nguyên tắc sống, lý tưởng, kỷ luật bản thân...) và về tình yêu. Cuốn sách này hay lắm, nhưng quả là hơi khó so với một đứa 14 tuổi, chị mất một năm để đọc xong cuốn sách này, vì cứ phải đọc lại để hiểu tác giả đang nói cái gì, nhưng sau khi đọc xong, chị lại khao khát trở thành một bác sĩ tâm thần, để được tìm tòi, quan sát, nghiên cứu và chữa trị các ca liên quan đến hành vi và suy nghĩ con người. Cũng vừa hay, trong gia đình họ hàng, chị có một người dượng (tức là chồng của dì ruột) cũng là bác sỹ tâm thần, sau đó đến năm lớp 11 lại đọc cuốn hồi ký của một bác sỹ tâm thần khác "Gọi bình yên quay về", nói chung là, đến tận lúc làm hồ sơ thi đại học, chị vẫn rất quyết tâm sẽ trở thành bác sỹ tâm thần. Chị thấy mình có đủ động lực, nền tảng, và đam mê để đi theo con đường này. Thi trượt y hai lần, thật ra chị vẫn còn ý định thi lại lần thứ ba nữa cơ, nhưng sau một tháng quán triệt tư tưởng, mẹ chị đã thành công thuyết phục chị học quản trị kinh doanh. Trước ngày nhập học 6 tháng, chị có cơ hội tham gia một hội nghị truyền thông về quyền trẻ em. Tiếp xúc, gặp gỡ, trò chuyện với những nhà truyền thông xã hội, những người dành cả cuộc đời rong ruổi đấu tranh vì quyền lợi trẻ em, nói với thế giới rằng "trẻ em là những thành viên dễ bị tổn thương nhất trong xã hội" và "trẻ em chính là tương lai của thế giới này". Trở về sau hội nghị, chị cứ bị thôi thúc mãi, đúng là những gì Hướng Đạo đang làm cho trẻ em thì thật tuyệt vời, nhưng mình, bản thân mình có thể làm được nhiều nhiều hơn những công việc đó nữa. Vậy là chị quyết định hướng khả năng và tâm trí làm việc vì trẻ em. Một trong những giảng viên đại học của chị còn nói rằng "nếu Vi thích trẻ em như vậy, tôi nghĩ bạn nên làm về giáo dục chứ không phải kinh doanh". Và đến hiện tại thì chị đang làm cái nghề mà người ta gọi là nhân viên xã hội, nghĩa là chẳng liên quan gì đến bác sĩ tâm thần hay quản trị kinh doanh cả.

Nói dài dòng như vậy, chỉ vì chị muốn nói với các em rằng, con đường mình chọn cho cuộc đời mình, không phải cứ ngồi xuống lấy tờ giấy, cây viết, vẽ là sẽ ra. Cần mất rất nhiều thời gian, suy nghĩ, lựa chọn, đắn đo, và thay đổi để có thể quyết định mình làm gì, đi đâu và sẽ là ai trong tương lai. Không phải em cứ mơ ước là sẽ cứ đâm đầu vào cái mơ ước đó hay lầm lũi gánh vác một ước mơ của ai khác. Nói vậy để các em hiểu rằng, bản ngã cuộc đời (à, hiểu nôm na là tấm bản đồ cuộc đời) cần được định hướng và vẽ dần qua thời gian.

Yêu thích là một chuyện, nhưng em cũng cần hiểu rằng, khả năng, tố chất cũng là một nhân tố quyết định hướng đi. Em không thể trở thành bác sỹ nếu như em ghê tởm máu me. Em không thể trở thành ca sỹ nếu như em ghét âm nhạc. Hay em không thể trở thành bà ma sơ nếu như em không yêu thích những khoản thời gian ngồi riêng với Chúa và phục vụ trong thinh lặng.

Nói chung là, nếu chẳng may năm trước em mơ ước trở thành giáo viên, còn năm sau em lại tự nhiên thích làm hoa hậu thì cũng chẳng sao cả. Điều đó cũng bình thường thôi. Mấu chốt nằm ở chỗ, em có hiểu những điểm mạnh và điểm yếu của mình hay không mà thôi. Nếu em không biết mình giỏi ở đâu hoặc dở cái gì, thì cho dù em có mơ 100 giấc mơ thì cuộc đời em vẫn cứ lênh đênh.

Chị cũng thích 20 năm nữa có một em thiếu sinh làm giám đốc, diễn viên, bác sỹ, ma sơ.....lắm, nhưng thật ra, chị thích nhìn các em vững vàng hơn. Vậy nên, chị chúc các em hiểu mình.


13.09.14

---

Mỗi năm, chương trình của mình hỗ trợ khoảng 2,500 trẻ đến trường thông qua các gói học bổng và các dịch vụ tư vấn, hỗ trợ khẩn cấp, và can thiệp khác. Với số lượng trẻ đồ sộ như vậy, và dàn nhân lực mỏng tan 4 cán bộ địa bàn, 1 admin, và một điều phối viên cấp cao, việc đi thăm nhà ngần ấy trẻ là một chuyện phim nhiều tập dài lê thê không bao giờ hết. Ví dụ như từ tháng 8 năm 2013 đến hết tháng 8 năm nay, với nỗ lực cực lực quên cả lấy chồng của cả phòng, chỉ khoản 500 trẻ trong số 2,500 được thăm nhà. Mấy hôm nay lại tiếp tục chuẩn bị hồ sơ lên đường đi thăm 100 em khác ở địa bàn mình phụ trách. Thông tin sai lệch, thiếu trước hụt sau, thông tin ảo, trẻ nghỉ học, địa phương không hợp tác, mình bị rối. Vậy là cả tuần ngồi loay hoay kiểm tra thông tin, dọn dẹp danh sách sao cho gọn gàng, phân phối lực lượng...Cuối tuần, ngẫm nghĩ lại, chuyện gì chưa bắt tay vô làm thì cũng thật gớm ghiếc, lằng nhằng, nhưng nó vẫn cứ gớm ghiếc và lằng nhằng như vậy hoài cho đến khi mình đâm đầu vô, xắn tay áo lên làm, kệ xác nó là có u đầu mẻ trán không, cứ làm thôi. Vậy đó, dài dòng vậy chỉ để tóm lại, cứ làm thôi, mọi thứ sẽ ổn.

12.09.14

---

Thật ra chị rất thích nội dung và ý tưởng của tấm hình này, vừa hay nhìn vào hình em nào cũng đang cười, vì cười là một loại dấu hiệu hiển nhiên của hạnh phúc.

Hôm nay đi làm, chị đọc được 2 mẩu tin mà làm chị cảm thấy lăn tăn cả ngày. Mẩu tin thứ nhất là của UNICEF kêu gọi bảo vệ quyền trẻ em cho trẻ em ở vùng GAZA với câu chuyện của một em nhỏ đã tận mắt chứng kiến mẹ, chị gái, và anh trai bị thảm sát vì bom, còn em thì may mắn sống sót. Chuyện thứ hai là một câu chuyện về một bạn nhỏ học lớp 7 mồ côi cả cha lẫn mẹ và phải vừa đi học vừa chăm sóc anh trai và chị gái bị tâm thần. Cũng hôm nay chị gọi điện cho một học sinh trong chương trình để hỏi thăm tình hình thi cử xem kỳ thi chuyển cấp vừa rồi em ấy vào trường nào, thì mới biết là em ấy đã nghỉ học dù được hứa tài trợ học phí.

Những câu chuyện ngày thường xảy ra ở tây ở ta, ở Trung Đông hay ở Hải Dương, hoặc thậm chí rất gần, cũng nhiều lúc mình thấy, mình chứng kiến, nhưng hình như là chuyện của ai đó chứ không phải của mình. Có những lúc mình hạnh phúc quá rồi mình quên mất có rất nhiều người khác đang ngụp lặn trong bế tắc và đau khổ, phải không các em?
Trong lúc sáng CN hàng tuần các em ăn bận đẹp đẽ, tinh tươm, vận lên người bộ đồng phục sáng màu và bắt mắt để bắt bài hát, chơi trò chơi, thì đâu đó có những đứa trẻ vận trên người bộ đồ rách bươm và hôi thối đi bán vé số, kẹo bánh, hay khăn giấy để nuôi sống bản thân.

Nói vậy không có nghĩa là các em nên ngừng đi Hướng Đạo và về nhà xin ba má cho đi bán vé số. Nói vậy để nhắc các em, nhắc chị rằng, mỗi ngày đến, mỗi ngày trôi qua là một ngày tràn đầy ơn trên và là một ngày ý nghĩa. Sống trọn vẹn hôm nay, yêu thương, cho đi mà không cần nhận lại, từ bỏ cái tôi bướng bỉnh của mình để hoà nhã và rộng lượng với mọi người. Để hôm nay em là một Hướng Đạo Sinh giỏi, còn mai này em sẽ là một công dân có ích cho xã hội. Và để mai này lớn lên, chị mong em không chỉ không trở thành gánh nặng xã hội mà còn luôn là người dẫn đường và có trái tim biết rung động, đồng cảm và thương yêu.

Chỉ như vậy thôi, chị nghĩ không riêng chị, mà cả cha mẹ, thầy cô của các em cũng mơ như vậy.
Các em là những đứa trẻ hạnh phúc, hạnh phúc là thứ có thể lây lan. Hãy bắt đầu từ em.

 11.09.14

Sunday, September 7, 2014

...

Tôi muốn đăng gì đó thật ý nghĩa, nhưng độ rày tâm trạng lộn xộn lại thêm chuyện ít hôm trước vừa kết một anh không thể với tới, thành ra lại càng rối rắm. Thôi thì có cái hình với cái quote hay hay, gắn đỡ bớt buồn.



---

Bữa nay tôi quyết định xoá hết mấy cái blast cũ, mà xoá thì cũng uổng, vì treo lâu quá thành ra thân thương như thật, nên thôi dán lại ở đây, biết đâu đó lúc nào hợp tâm trạng, hay bữa nào rụng trứng đổi tánh đổi nết lại muốn treo lại thì sao.

- Người ta nói hạnh phúc là tự do mình, lúc trước tôi tin điều này ghê lắm, nhưng giờ tôi cũng không biết nữa, vì có lúc trong tôi chỉ toàn buồn rầu.

- Tôi luôn ước giá như lúc nào đó thời gian đừng trôi nữa, để tôi kịp chạy về đâu đó sửa sai và nhìn lại. Nhưng cái khó là dù tôi có ước thời gian vẫn cứ chầm chậm trôi qua. Mỗi năm tôi dành thời gian tĩnh tâm nhìn về năm cũ và nhìn vào năm mới, chợt thấu chơi vơi lạ lùng.

- Thật ra chúng ta đều sẽ đổi thay, đến ngày mà còn sáng nắng tối tàn nữa cơ mà. Chống lại sự đổi thay là chống lại tự nhiên. Chúng ta thảy đều nhỏ bé và khó lòng chống lại cái tự nhiên vô hạn đó, những gì mình có thể làm, đó là lèo lái cái thay đổi theo hướng tốt nhất có thể. Vậy thôi.

Sunday, July 6, 2014

Ghi chú số 2: Những kỷ niệm đánh rơi

Nhiều khi ngẫm nghĩ, đó là một buổi chiều đứng trước muôn trùng biển xanh, rồi xa xa đâu đó trong tiếng sóng biển vọng lại là tiếng còi, tù và, rồi là tiếng ai đó cười giòn tan, hay tiếng la hét chí choé. Nhiều khi thấy, đó là một buổi đêm ẩm ướt sau cơn mưa rào ban chiều, là tiếng hàng dương xôn xao, là mùi củi lửa thơm nồng, là bóng ai ngồi vai sát vai rì rầm. Nhiều khi mơ màng nhận ra, đó là một buổi sớm mặt trời vừa thức giấc đâu đó, là cơn gió liu riu thổi sương đọng trên lá, là tiếng ai đó ngái ngủ bình yên, hay tiếng võng đưa cọt kẹt.

Nhiều lúc tôi thấy mình sống bằng kỷ niệm, tức là một năm có 365 ngày, nhưng chỉ với lượng điện năng vài ngày góp lại, tôi sống khoẻ cả năm, hay chỉ vài năm hạnh phúc ngắn ngủi, tôi sống vui những ngày dài chán chường. Cuộc đời quả thật có nhiều cái vui, những niềm vui chóng vánh, nhanh đến nhanh đi, những nụ cười giòn tan, những trận nước mắt long trời lở đất nhưng rồi cũng chìm nghỉm, chỉ có những mong ngóng của ngày hè là ở lại.

Đôi khi giống như bệnh nghề nghiệp, ra đường thấy dấu cỏ cây tưởng dấu đường, thấy hoa bách hợp tưởng nhà Hướng Đạo, thấy màu áo kaki nhớ những người thương. Đôi khi nhìn đâu cũng thấy phương pháp hàng đội cũng thấy cờ đội, gậy nạn. Nhưng rồi cuộc sống không như một kỳ trại chỉ toàn niềm vui gạt mất nỗi buồn, cuộc sống giống như guồng máy, cứ quay cứ cuốn, những mối dây bền chặt lỏng dần rồi xa cách. Dù mỗi sớm mai thức dậy có cố gắng tăng đơ đi nữa thì dây cứ sờn cứ dãn rồi đứt ra.

Bởi vậy mới thấy cuộc sống đủ màu. Nhưng những chỗ màu trộn màu thì lại xám xịt, cứ những lúc chìm đắm trong vết màu loang thì lại nhớ những khoảng màu trong sáng. Những trải nghiệm vui vẻ qua rồi, nhìn thế hệ đàn em đánh rơi mà thấy tiếc, chỉ mong có thể đi đằng sau giúp các em nhặt nhạnh và bỏ lại vào túi các em dặn dò “đừng em, giữ lấy đi, đừng bỏ lỡ”.

Có những ngày trời đầy gió và giông, có những mái bạc bay phừng phực như sắp đứt, có tiếng dây ni lon bay bay loẹt xoẹt, tự dưng lại thấy thân thương vô cùng, tôi chợt nhớ những chiều trời chuyển cơn mưa, dáng nhỏ liu xiu chạy vội về lều, hạ lều vì sợ già néo đứt dây, tôi thương phụ tá nửa đêm lồm cồm bò dậy chạy xuống lều hỏi thăm tụi nhỏ, tôi thương đám nhỏ mặt ngơ ngáo say ke ôm ba lô lên chòi minh nghĩa ngủ say sưa.

Có những ngày trời vàng rực đầy nắng và những cái bóng đổ dài dưới mặt đất, có tiếng lá khô bay lao xao trong gió, hay tiếng quạt tay phành phạch, tôi thấy thương vô cùng như thể đó là một phần mình đang có, tôi nhớ những buổi trưa hanh nóng, mồ hôi mồ kê chảy dài hai bên thái dương, ai đó cầm còi bắt ghế đứng chỉ đạo trò chơi, bọn trẻ con thì hớn hở cười quên cả nắng, rồi ai đó chạy qua cho mượn cây quạt quạt pành pạch cho đỡ nóng giữa cái nắng chói chang và rích chịt của buổi trưa nơi bờ biển, cái mùi ngai ngái của cá và muối.

Tôi cứ ôm cái tương tư đó cả năm trời và chờ đợi mỗi năm một lần cái cảm giác đó sẽ lại ùa về. ngập tràn, và dư đầy, để tôi tham lam ôm lấy ôm để cái nồng nàn đó để dành xài từ từ trong năm. Tôi nhớ cảnh, tôi nhớ người.

Tôi nhớ những người nâng đỡ tôi những tháng ngày đầu tôi chập chững tham gia cuộc chơi, tôi nhớ những người xỉ vả tôi nhưng cũng lại quay qua chỉ vẽ tôi những ngày đầu non dại. Tôi nhớ những người kê vai gánh cùng tôi cái gánh nhọc nhằn và khó khăn, những người đứng bên cạnh kéo tôi tiến lên, những người chỉ cười hiền hiền nói “bỏ qua đi chị”. Tôi nhớ những người ôm tôi luyến tiếc và khóc “chị ơi em đi”. Tôi nhớ người cũng nhiều như những gì chúng tôi đã cùng trải qua, có một loại cảm giác sâu sắc cũng như thể đi qua một mối tình nhiều năm và đầy kỷ niệm, sến như thể một nhà thơ nào đó nói “có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau”.

Chưa biết rằng chặng đường dài phía trước không có những người đó tôi sẽ biết đi thế nào, nhưng hiện tại sự trống trải này hụt hẫng quá. Đừng nói mọi thứ rồi sẽ qua đi, vì mọi thứ hiện giờ rối rắm, trống trải và nặng nề lắm, sẽ làm sao nếu phải một mình rong ruổi đi tiền trạm, sẽ làm sao nếu phải một mình trong đêm vẽ nên những kê hoạch, sẽ thế nào khi đêm về giữa đất trời mênh mông lại ngồi một mình. Không phải tôi lo xa, bi quan hay hoài niệm, chỉ là một thực tế khó khăn mà có lẽ ai trong chúng tôi, ở một góc nhỏ nào đó rồi sẽ phải trải qua thôi. Một cách lặng lẽ và cô đơn, chúng tôi sẽ phải đi qua và buông rơi những kỷ niệm, vì thời gian sẽ giúp chúng tôi cái chuyện xoá nhoà.

Hai tuần nữa, hai tuần nữa sẽ là cơ hội để thu nạp, có lẽ là lần cuối cái nguồn năng lượng thương yêu này, đừng để trôi mất, đừng để rơi mất cái gọi là tình huynh đệ vì những toan tính con người. Yêu thương thì cứ yêu thương thôi.


-HNTT-

Saturday, June 14, 2014

Ghi chú số 1: Những giấc mơ vỡ vụn



Tôi luôn mơ ước mình sẽ có một cuộc sống dễ dàng và đơn giản khi lớn lên, không cần phải lo nghĩ nhiều, không cần phải bon chen hay bận tâm  điều gì, cứ sống thôi là đủ rồi.

Tôi luôn mơ ước mình sẽ có một cuộc sống thật thi vị và ấn tượng khi lớn lên, tôi sẽ được nhiều người biết đến, ngưỡng mộ và trở thành thần tượng của ai đó, thật tuyệt vời.

Tôi luôn mơ ước mình sẽ có một cuộc sống ý nghĩa và giản dị khi mình lớn lên, ra đi để đem niềm vui đến cho mọi người, cứ phục vụ thôi là vui rồi, phải thật ý nghĩa.


Tôi đã từng mơ ước rất nhiều thứ khi mình lớn lên, hầu hết các ước mơ đều rất mâu thuẫn, phụ thuộc vào từng giai đoạn của cuộc sống, lúc nào vui, lúc nào buồn, lúc viên mãn, lúc tuyệt vọng. Ước mơ thường phản ánh những khao khát thầm kín nhất của con người, cũng là động lực để con người vươn ra khỏi cái tôi ích kỷ và lười biếng của bản thân. Để có thứ gì đó cần phải đạt được, để trở nên tốt đẹp hơn, để trở nên hữu ích hơn.

Tôi đã từng mơ những giấc mơ rất lớn, tôi mơ về những điều không tưởng, tôi mơ chuyện vĩ mô. Nhưng cuộc sống thì thực tế hơn nhiều, cuộc sống là những gáo nước lạnh lùng tạt thẳng vào mặt chúng ta khi chúng ta lơ lửng khỏi mặt đất. Có người bừng tỉnh sau cơn mê và hùng hục thực hiện ước muốn của mình, cũng có người ê chề quay đầu và từ bỏ.


Năm 2007, tôi đã từng mơ về một tương lai không xa cho HĐVN, tôi mơ rằng một ngày nào đó, anh em HĐ sẽ vui vẻ bắt tay nhau, chia sẻ những đêm củi lửa thơ mộng giữa rừng, giữa biển. Tất cả sẽ vì trẻ thơ thôi, đừng vì cái tôi của bất cứ ai hết. Tôi đã nghĩ tương lai đó gần lắm, chỉ vài năm nữa thôi, mình sẽ làm được, các trưởng sẽ làm được. Nhưng cuộc đời không như là mơ, đôi khi người ta không chơi trò chơi theo luật đã đề ra, những toan tính vụn vặt, những mưu toan nhỏ nhặt dập tắt giấc mơ tôi. Lắm lúc nghĩ, nếu mình yêu trẻ, thì cứ hãy vì trẻ thôi, không làm HĐ nữa cũng được.

Năm 2009, tôi đã mong rằng khi xã hội văn minh hơn, công nghệ cũng tiên tiến hơn, mọi người sẽ nhìn nhận nhân phẩm của nhau như giá trị vốn có của nó. Nghĩa là con người được quyền sinh ra, con người được sống, con người được lớn lên, con người được già đi, con người được chết đi theo quy luật tự nhiên. Nghĩa là không ai có quyền quyết định chấm dứt sự sống của ai cả, nghĩa là trẻ em phải được tôn trọng và tạo điều kiện phát triển. Nhưng đời không như là mơ, vì người ta lớn, người ta cho mình cái quyền quyết định sự sống của người khác, xử tử, phá thai, giết người, tự sát…sự sống quá rẻ mạt để phải suy nghĩ, không cần phải nghĩ, cứ thích thì làm thôi, một giọt máu thì đơn giản thôi.

Những giấc mơ khép dần theo năm tháng, đôi khi tôi có cảm giác mình bước vội quá đến nỗi quên mất mình đã tính đi đâu về đâu, đôi khi tôi tưởng mình đã quên mất con đường mà mình đã chọn.

Mơ ước, không phải cứ quyết tâm là sẽ làm được. Quyết tâm chỉ là phương thuốc giúp cho con người ta đỡ áy náy khi thất bại, mà thôi.

-Tâm Vũ-

---


Như mọi lần, tôi tính viết gì đó tặng ba nhân ngày của ba, nhưng cứ viết thì lại ra chuyện khác.
Chúc mừng ngày người cha, chúc ba luôn luôn vui vẻ, đẹp trai, và nhiều sức khoẻ.