Sunday, September 13, 2009

Ông nội

Tuần sau là giỗ đầu của ông nội, con cũng không ngờ thời gian trôi nhanh tới vậy. Nội xuống sức thấy rõ vào chiều Chúa Nhật tháng sáu năm 2008, trong khi EURO 2008 đang nóng dần, còn nội thì yếu dần.

Chiều hôm trước, thấy con tần ngần trước bàn thờ nội, em hỏi con có tin không khi thắp nhang cho nội. Con bảo không. Con chỉ thắp nhang vì trước đây, nội vẫn thường thắp nhang cho ông bà cố vào mỗi chiều, đúng 6g. Con thắp nhang vì con muốn mình không quên thói quen của nội.

Con vẫn rất ân hận vì khi nội trút hơi thở cuối cùng, con đã không ở nhà, và khi về đến nhà rồi, nhìn nội nằm đó, con vẫn không tin nội đi, và khi chị bảo con đi đón mẹ, trên đường về, con vẫn không tin nội đi, tối hôm qua, khi cả nhà quây quần đọc kinh, nội còn hôn thằng Đô, con bé Bông ... con cũng hôn nội ... lần cuối...

Con nhớ những buổi tối học bài xong sớm con qua xem phim cùng nội, con nhớ những buổi chiều ngồi nghe nhạc cùng nội, con nhớ buổi cơm gia đình có nội bao giờ cũng tươm tất hơn, con nhớ hai lần nội mổ ung thư, con nhớ những ngày cuối đời nội thèm ăn đủ thứ nhưng lại chẳng ăn được bao nhiêu ...

Con nhớ lúc nhỏ nội chở hai đứa tụi con đi học mẫu giáo trên chiếc xe đạp cũ bây giờ cho thằng Đô, con nhớ tấm lưng nhăn nheo của nội, con nhớ thói quen quệt mắt của nội, con nhớ hơi thở khò khè những đêm trời trở gió, những đêm cuối tháng 8...

Những tháng cuối nội ốm đi nhiều, nằm ván cấn xương rất đau, vậy mà nội chỉ dám hỏi mẹ mua giúp cho tấm nệm xơ dừa rẻ tiền...

Tuần sau, giổ nội, con nhớ nội... nội ơi ...
.


-------------------------

.

Cách đây mấy hôm, trời mưa tầm tã, chị hai bị té xe. Thương quá!

.

Hôm nay trời nắng khô ráo, gió lặng như tờ, chị hai cũng té xe. Kỳ quá! Mà cũng thương quá trời. Trầy trụa cả chân tay...

.

Lục tủ thuốc, chị hai nhăn nhó nhờ mình bóp dầu. Cái chai "dầu xoa bóp Huế" sao quen vậy cà...

.

Hai chị em ngồi lặng như trời hôm nay đứng gió.

Năm ngoái, à không, hơn một năm trước, tối nào cũng xoa bóp tay chân cho nội bằng cái thứ dầu này. Dầu còn, sao nội không còn?

.

Nhớ quá, nội ơi!

.

7/10/2009



------------------------------



Xe đạp…



Hôm nay đọc được lá thư của một người anh trai gửi cho em mình. Trong thư người anh bày tỏ sự tự hào khi nhận được thư nhà mẹ kể rằng em trai anh đã có thể tự đạp xe đến nơi sinh hoạt. Xa hơn niềm tự hào về chuyện biết đi xe đạp là lời nhắn nhủ làm người trưởng thành của người anh xa nhà…

Nhắc về xe đạp. Đó là cả một khung trời nhiều kỷ niệm gắn với những người thương yêu.

Chiếc xe đạp cũ ông nội dung để chở chị em tôi đi học mẫu giáo…Xe đạp tống ba đấy.
Chiếc xe đạp nhỏ xíu, đầu tiên trong đời tôi được cưỡi trong niềm hoang mang mất lái.
Chiếc xe đạp của con bé hàng xóm mới cón mà đêm đêm tôi nằm mơ được đạp thử một lần.
Chiếc xe đạp của nội mà những buổi chiều ba mẹ vắng nhà tôi lén lút chạy ra đường lớn, chỉ để mọi người thấy “ta đây cũng có xe đạp”.
Những chiếc xe đạp của bọn bạn ngày ngày đến trường mà dù ao ước cũng không bao giờ có một chiếc đạp đến trường, bởi nhà tôi cách trường 5 phút đi bộ…
Và chiếc xe đạp màu đen tôi yêu thích, trên yên xe là dấu bút xóa, đánh dấu năm tháng cấp ba của cuộc đời tôi “C14”, “B16”, “A10”.

Xe đạp, một thứ phương tiện đơn sơ mà trong cuộc đời ai đó cũng có cơ hội thử (xác xuất được thử rất cao, đồ rằng 1000 người thì có 999 người từng đi xe đạp).

Cái thứ phương tiện thương thương này xuất hiện ở khắp mọi nơi trong cuộc sống. Thỉnh thoảng mon men vào văn học, nhất là loại văn học tuổi học trò, có những câu như thế này trên các báo HHT hay MT “chiếc lưng hắn đẫm mồ hôi, đôi chân guồng cỗ xe đạp leo dốn…”; rồi âm nhạc, có một bài hát khá nổi tiếng nói về xe đạp, à không, nói về chuyện tình xe đạp “quay đều quay đều …” (sau đó là gì nữa thì quên mất rồi); và cả trong phim ảnh cũng không thiếu…

Và thế là tuy cũ kỹ, lạc hậu nhưng xe đạp vẫn cứ tồn tại trong cuộc đời con người như con trâu cái cày đối với người nông dân.

…nhớ tiếng cười trẻ con đằng sau lưng nội, những buổi chiều tan học…lớp mầm…











Looking Back - Yiruma


Saturday, September 12, 2009

Tuổi trẻ - Samuel Ullman


Tuổi trẻ không phải là một khỏang thời gian của cuộc đời – đó là một trạng thái của tâm trí, đó không phải là chuyện má hồng, môi đỏ và đầu gối uyển chuyển mà là chuyện của ý chí, là năng lực của trí tưởng tượng, là sinh lực của cảm xúc. Đó chính là sự tươi mới của những mùa xuân cuộc đời sâu lắng.

Tuổi trẻ có nghĩa là một sự thắng thế thường có của lòng can đảm, sự chế ngự bản tính nhút nhát trong ước muốn vượt trội của tính mạo hiểm, và sự kiểm sóat của tính ưa dễ dãi.

Không ai già đi chỉ vì số tháng năm của cuộc đời, nhưng chúng ta già đi vì từ bỏ lý tưởng của chúng ta.

Năm tháng có thể làm da nhăn nheo, còn từ bỏ sự hăng hái thì làm tâm hồn ta nhăn nhúm. Những lo âu, hồ nghi, mất tự tin, sợ hãi và thất vọng triền miên trì hoãn trái tim ta và biến tinh thần ta thành cát bụi.

Dù 70 hay chỉ 16 tuổi, trái tim ta luôn có niềm say mê điều mới lạ, ta có ước muốn dịu kỳ của trẻ thơ trước điều sắp đến, và giữ niềm vui với trò chơi cuộc đời.

Bạn cũng trẻ trung như niềm hy vọng của bạn,
và bạn cũng già cỗi như chính những hồ nghi;
trẻ trung như lòng tin ở bản thân
già cỗi như nỗi sợ;
trẻ trung tựa hy vọng
và già cỗi khác nào những tuyệt vọng.

Ở giữa trái tim bạn là một trạm thông tin vô tuyến. Chừng khi nào nơi ấy còn tiếp nhận được những tín hiệu của cái đẹp, của hi vọng, vui tươi, can đảm, của sức mạnh từ tha nhân và từ vô cùng, thì bấy lâu đó bạn còn “trẻ”.

Đến bao giờ những cây cầu kết nối ấy vụn vỡ, tâm hồn bạn bị bao phủ bởi lớp băng tuyết của cay độc và bi quan, thì khi ấy bạn đã già, thật đấy!
-Lược dịch-

Sunday, September 6, 2009

Nhớ ...








Kết tình huynh đệ 2006
Sông Thao - Sông Hàn











Nhớ những kẻ xa ...



Chợt nhớ tiếng ghi ta của anh
Nhớ nồi cháo lươn của chị
Nhớ cả củ khoai lùi, chảo ... cà phê

..


Ngửa mặt lên trời tự hỏi, ở nơi nào đó xa xôi, có ai cũng nhớ đêm hôm đó?

.

==========

.

Lâu rồi mới thấy chị online, và cũng lâu rồi chị mới chạy vào hỏi "rảnh không em, chị buồn quá". Vậy ra cuộc sống xa xứ là vậy, những giây phút buồn ơi là buồn tự dưng cần một người xa.

.

Chị chẳng nói lý do chị buồn, mình cũng không hỏi lý do chị buồn, vì có hỏi chị cũng sẽ không nói, chị là vậy. Không nói những chuyện không liên quan tới người nghe. Nhưng mình đoán, chắc cũng trúng, nên chị nói quá chừng. Lâu rồi mới nghe chị nói nhiều thế ...

.

Chị hỏi "nhỏ có buồn không?", có chứ chị, em buồn nhiều. Chị nói chị cũng buồn nhiều, những người bạn của chị, cuộc sống nơi xa của chị, chị buồn vì nhớ nhà, nhớ mấy đứa cháu, chị nhớ HĐ.... chị có nỗi buồn cũng lớn lắm, nỗi buổn ế chổng mông..

.

Chị hỏi về khoảng trống mình vẫn chừa mỗi khi đi trại, chỗ trống có còn trống không? Có ai ngồi ở đấy chưa? Sao chẳng để ai ngồi? Mình bảo không biết nữa, không biết vì sao mình đóng ở đó cái dấu mang tên ba người đặc biệt. Một người tuyên hứa cùng mình, một người mình dẫn lên tuyên hứa và một "cộng sự". Cả ba con người đó, chắc mình chẳng bao giờ có cơ hội ngồi cùng một lần nữa. Nhưng mình vẫn giữ.

.

Chị bảo chị sắp về. 10 ngày. Chị không muốn mình nói cho ai khác. Chị chán những cảnh bội bạc. Chị ghét những kẻ bán đứng niềm tin của chị, chị bảo "khi chị tin, chị tin bằng tất cả con tim và khối óc, nhưng chị mà mất niềm tin, thì chị mất trắng". Đó cũng là câu nói chị nói với mình, ngày chị trao gửi thiếu đoàn trong tay mình. Thiếu sinh chị gửi mình, mình chẳng giữ nổi ai. Có lỗi quá.

.

Chị về, chị muốn lấp khoảng trống bên cạnh mình, chị muốn thử một lần giúp mình không lạnh nữa, giúp lửa trại ấm hơn trong lòng mình.

...

.

==========

.

ngày 25 tháng 9 năm 2009

Chị Kim Bò nợ Hải...Tặc 1 câu chuyện chưa kể.


.

-----

.


Chị gọi về kể tôi nghe giấc mơ của chị, giấc mơ rộng thênh thang, trong giấc mơ đó, chị bảo chị thấy chị tìm đến khúc sông cạn, vắng người qua lại bởi chỗ đó nguy hiểm, đá lởm chởm lại rêu phong trơn trợt, đi lang bang ở đó té bất tỉnh như chơi. Nhưng chị thích nơi đó, chị thường đến đó, cả trong những giấc mơ. Tôi thích giọng chị mỗi khi chị thì thầm như thế, mặc dù đôi lúc qua điện thoai, tôi không thật sự nghe hết chị nói gì, nhưng tôi thích lúc chị xuống tông giọng thấp nhất, lúc đó, tôi có cảm giác, chị không đang kể chuyện cho tôi, chị đang kể cho chính chị. Cảm giác đó, rất thật…



25/12/2009



========================
.

Trời mưa không tiễn người thương đi
Góc vắng vang khúc nhạc bỏ quên
Hai trời hai cảnh những hẹn hò
Mai sau chắc gì lại thấy nhau
…[chị đi rồi]…

19/1/2010

Thursday, September 3, 2009

Kỷ niệm mái trường ...


Tôi sẽ không bao giờ quên buổi sáng hôm ấy, ba chị em chúng tôi ngồi trong căn phòng tập hát, và em đã đàn bài này...

Bài hát này em nói, em viết vào buổi học cuối cùng ở trường trung học phổ thông, trước ngày em bắt đầu ở nhạc viện, buổi chiều bên khung cửa lớp học, em viết với tất cả tâm tình, còn bên ngoài, trời cứ mưa ... lất phất ...

Tôi sẽ không quên, giây phút của ba chị em, lắng đọng lại, sau những thử thách, sóng gió. Vẫn còn đó thứ tình bạn đậm đà như vị của tách cà phê buổi sớm ...

Cảm ơn em, cả hai đứa ...




Ky Niem Mai Truong - Thanh Nam.mp3 - Le Anh Tai

Món quà ...


[Một món quà bao giờ cũng đẹp. Khi ta nhận hoặc cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó... -Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần-]
------------------


Mình kể chuyện gì khi kể chuyện quà ...


Ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng mất nhẫn. Mất tận hai chiếc, tổng trị giá gần 4 tỉ. Đọc thấy có hẳn mấy bài viết khác nhau nói về chuyện này. Bên blog anh Goldmund phân thích ra rằng dựa trên tiền đóng thuế cuả anh này thì với thu nhập cuả anh phải mất đến 6 hay 7 năm không ăn uống chi xài gì cả mới đủ tiền mua hai chiếc nhẫn bị mất đó. Trừ khi đó là tài sản thưà kế hay quà tặng, đại loại vậy. Nhưng anh Hưng thì ai chẳng biết thuở hàn vi cuả anh là một thợ cắt tóc nghèo ôm mộng làm ca sỹ, rồi phải chép điã đem tặng miễn phí cho mấy quán cafe mở để khán giả quen tai, lúc đó mới bán được đĩa và dần dà thành ca sỹ nổi tiếng. Nếu có sẵn 4 tỉ thưà kế chắc anh đã không phải cực khổ tới vậy để được như ngày hôm nay, đeo hẳn một lúc hai chiếc nhẫn trị giá một căn nhà tương đối. Hay là anh có vấn đề về đầu óc ? Cái này thì không phải tiếp xúc với anh ấy mới kết luận được (mà nhiều khi tiếp xúc rồi còn chưa chắc kết luận đúng !). Còn về chuyện quà tặng, có bài báo trên VnExpress trích lời anh Hưng rằng đây là nhẫn anh nhờ người ta mua bên Mỹ. Tức là không phải quà tặng. Tức là không ai tặng nhẫn gá trị to thế cho anh để ngành thuế tha hồ có việc làm. Tức là anh Hưng đã buồn có thể sẽ còn buồn hơn. Tội anh Hưng.


Nhưng đó là chuyện xôn xao trong “làng giải trí Việt”, kể ra cho vui vậy thôi. Làng giải trí mà, lúc nào chẳng có chuyện để người ta giải trí. Anh Hưng hiện đang làm live show gì đấy to lắm, không biết tình hình thế nào nhưng gần đây thấy anh hăng hái lên báo nói chuyện gịật gân quá, chắc là anh muốn tăng thêm mức độ giải trí cho người khác. Mục đích là gì thì phải hỏi anh Hưng thôi. Còn mình thì không biết đâu. Mình chỉ thắc mắc vì không thể tưởng tượng ra được (nếu có thì) người ta tặng nhau những món quà trị giá hằng tỉ như thế để làm gì. Như đại gia hay thích tặng ô tô cho người đẹp, như người nổi tiếng hay thích tặng đồ quý giá cho nhau.. Nếu là vì tình cảm thì mình nghĩ có nhiều cách khác ít tốn kém và lùm xùm hơn, trừ khi việc lùm xùm là cố ý. Nhưng như vậy thì mục đích tặng quà hẳn không còn là mục đích đơn giản ban đầu, là để nói lên tình cảm cuả người tặng và để mang lại niềm vui cho người được tặng. Thế thì làm như vậy để làm gì nhỉ ?


Mình có thói quen giữ lại những món quà nhỏ, hàng đống thiệp đủ mọi dịp trong năm, và qúy nhất là những món quà hay thiệp tự làm. Mình cũng thích tự tay làm một cái gì đó để tặng cho người khác. Những thứ “handmade” như thế luôn chứa đựng tình cảm cuả người tặng và lưu lại trong lòng người được tặng. Sau này bận rộn, mình ít làm quà hơn nhưng ngay cả khi mua quà cũng chọn những thứ có giá trị nhỏ nhưng mang ý nghĩa với mình và người được tặng. Tặng quà mà cũng thấy vui như nhận quà. Tiếc là trong thời buổi mà đồ “handmade” cũng bày bán trong cưả hiệu thì càng lúc càng ít người hiểu được niềm vui đó..


..


Chuyện ngày xưa, để cưới được Mị Nương công chuá, chàng Sơn Tinh đã phải nhanh tay lẹ mắt chọn ra được một đống lễ vật hoành tráng để mang đến cho vua Hùng từ sớm. Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, một trăm thúng cơm nếp, hai trăm nẹp bánh chưng.. Cũng may vua Hùng mến tài Sơn Tinh, biết chàng là vua miền rừng núi. cố tình chọn toàn món trên cạn, chứ nếu mà vua đòi hải sản với sushi, chắc là Sơn Tinh không lấy được vợ, chắc là Thủy Tinh giờ đang đắc ý, và chắc là mỗi khi muà mưa tới nước ta sẽ không còn tình trạng ngập lụt giữa thành phố, mà có khi hằng năm báo chí lại thông báo nước ta có thêm núi, thêm rừng không chừng. Nói cho vui vậy thôi chứ chuyện đó đời nào xảy ra..


Đó là nói chuyện xưa, để thấy được vấn đề quà cáp (hồi đó gọi là lễ vật) vốn dĩ là một phần nền văn hoá lâu đời cuả ông cha ta. Dù là bản chất và tên gọi có biến đổi đôi phần, nhưng nhìn chung thì vẫn giữ nguyên nội dung và mục đích, là để chứng tỏ khả năng cuả mình và để lấy lòng người khác. Người càng tài, cầu cạnh chuyện càng lớn thì quà tặng phải càng to. Người có thân phận càng lớn, bụng càng to và càng nhiều người tài cầu cạnh, thì yêu cầu quả tặng lại càng gắt gao. Chuyện xem ra không thường chút nào, nhưng dần dà thấy môi người đều xem như bình thường. Ấy là “lễ vật”, mà lễ vật thì là chuyện quá bình thường trong xã hội phong kiến còn gì. Chỉ hơi lệch một chút là chế độ phong kiến thì đã qua tương đối lâu, nhưng chắc cũng không ảnh hưởng lắm, ăn nhằm gì, miễn còn có người nhận..


Nói vâỵ thôi chứ thử nghĩ mà xem nếu ngày xưa vua Hùng chỉ dựa vào tài năng để kén rể thì hẳn nhiên người ta không phục. Nên vua mới lấy chuyện lễ vật làm cái cớ để kén được rể hiền. Cái cớ nho nhỏ đó cũng chính là một phần rất dễ thương trong nền văn hoá Á Đông vốn xem trọng lễ nghĩa. Không phải tự dưng mà miếng trầu trở thành đầu câu chuyện. Yêu nhau thì cởi áo (í à) cho nhau, xong về nhà lại bảo mẹ là qua cầu gió bay.. Món quà nho nhỏ trở thành tín vật, thành vật đại diện cho sự quý mến nhau, thành sự đánh dấu cho mối quan hệ khi trở nên sâu sắc. Nếu cứ giữ nguyên bản chất là cái cớ nho nhỏ, hồn nhiên như thế thì hẳn là đẹp biết bao..


Còn chính những món quà mà chỉ mượn cớ là quà chứ thực ra là bán buôn, đổi chác mới là thứ làm xấu đi vẻ đẹp lâu đời cuả văn hoá Việt Nam. Thời buổi mà vật chất đi kèm theo vật giá thì lại càng cần hơn sự trong sáng và những món quà cho nhỏ mang nặng giá trị tinh thần. Tặng quà là một nét đẹp, nên nhân rộng chứ đừng xoá bỏ, cái cần xoá bỏ là nếp hẳn lâu đời về sự gian lận, đổi chác mà thôi. Ví như anh Đàm Vĩnh Hưng mà lên báo nói rằng tôi làm mất chiếc áo hôm qua nhặt được trên cành hoa sen ở đầu đình trong khi tát nước, chuyện chắc không rộn vậy, mà người ta không chừng còn yêu quý anh hơn vì biết gìn giữ những giá trị vô hình. Nhưng nói vui thế thôi, dĩ nhiên báo chí thì dù là trang “giải trí” cũng không đăng những chuyện như thế, nhưng ai cấm được việc nghĩ về những điều tốt đẹp..


Tự nhiên mình nghĩ nếu trước khi mất nhẫn mà anh Hưng bán quách hai chiếc nhẫn giá 4 tỉ để làm quà cho trẻ em vui trung thu. Không biết chuyện có lùm xùm vầy không, không biết ngành thuế có hỏi anh kiếm đâu ra nhẫn 4 tỉ không, còn mình nghĩ thì thấy vui vui khi có những đưá trẻ được nhận quà..
..


-Land-


Ngày12.8.2009