Monday, November 16, 2009

Vừa nghe nhạc vừa đọc sách…


Tôi có một sở thích nghe nhạc như mọi người. Tôi thích nhạc. Không thể chối cãi hay che giấu. Tôi nghe nhạc mọi lúc, mọi nơi có thể. Lúc ở môt mình, lúc ngủ (chính xác là trước khi chìm vào giấc ngủ), lúc ăn, lúc tắm, lúc đọc sách… Và lúc thời điểm mà tôi thích nhất để nghe nhạc đó là lúc đọc sách.

Bạn hãy tưởng tượng thế này, khi trời về đêm, không gian xung quanh bạn gần như cô tịch, thi thoảng đâu đó vọng đến tiếng chó sủa ma, hay tiếng cú heo ai oán, trong khi bên tai bạn thì văng vẳng một khúc nhạc ưa thích, khi tôi nói là văng vẳng, điều đó có nghĩa âm lượng được mở trên mức siêu âm và dưới mức thỏ thẻ; tràn ngập quanh bạn là thứ ánh sáng sợ sáng quá người khác sẽ thấy, còn bạn thì đang đắm mình trong cái thế giới của một ai khác vẽ nên. Không tuyệt sao?!

Khi vừa nghe nhạc vừa đọc sách, chắc chắn tôi không thể để cho bất cứ thứ gì chi phối như là trở băng, tua đĩa hay bật lại, như vậy chẳng khác nào bắt trẻ con đang ngủ phải dậy … đi tè. Như thế là thiếu nhân đạo. Không thể chấp nhận. Vì vậy tôi thường đặt chế độ chơi một bài duy nhất, chơi chỉ duy nhất một bài nhiều lần.

Đó cũng là một trong những sở thích hay, rất cá nhân.

Thói quen rồi sẽ thành tập tính, tự bao giờ tôi không nhớ rõ những cuốn sách mình đọc nữa, tôi cứ nhớ man mán những tựa nhạc mà tôi nghe khi đọc cuốn sách ấy. Ví dụ như khi ai đó hỏi tôi đã đọc cuốn “khoảng trời mênh mông” hay chưa, tôi thường khó mà nhớ được đó là cuốn gì, cho đến khi người đó nhắc tôi vài chi tiết “cô bé mồ côi, thừa hưởng một trang trại bao la, lao động cực lực…” thế là “àh,…Duo ấy à, cuốn đó được đấy…”. Hay khi tôi nói về cuốn “Desperado” nghĩa là tôi đang nói về cuốn tiểu thuyết “Đèn không hắt bóng”…

Đặt tên cho những cuốn sách theo tên những bản nhạc cũng thú vị tựa như trẻ con tập đếm và liên tưởng số 0 như quả trứng gà, số 1 là cây gậy và số 2 là con thiên nga vậy…

Viết giữa những chương dừng của “Melody of rain” (Nothing last forever) …


























Melody of Rain - Bandari






=====================




Saturday, November 14, 2009

Thằn lằn



Cả tuần nay hai chị chịu khó đi làm mà không son phấn. Mẹ cũng chịu khó ra ngoài mà thiếu trang điểm, còn mình hiển nhiên thì bỏ của chạy lấy người (tức là cái máy laptop và cái usb để trên bàn phấn). Mọi sự cố cũng vì có con thằn lằn chết nằm tòn ten “không xa” bàn phấn, mà ba thì chưa có thì giờ để xử lý “mỹ quan đô thị”.



Sự cố thằn lằn tự dưng làm mình nhớ bà nội ghê gớm… Trước đây mỗi lần nhà xảy ra “sự cố thằn lằn” thì người “ra tay nghĩa hiệp” chính là bà nội. Thằn lằn trong ly nước, thằn lằn chết, thằn lằn con trên cầu thang, da thằn lằn lột xác trên bàn học… tất tật đều được bà nội “xử lý” rất ư gọn gàng và đẹp mắt. Dĩ nhiên không như ba, mỗi lần “xử lý” ba đều tìm cách “phơi bày” cho ba con vịt trời xem. Không nói ai cũng biết, dĩ nhiên là ba đứa chạy như chạy giặc…



Kể cũng lạ, ngẫm nghĩ con thằn lằn có gì đáng sợ, không ăn thịt người như cá sấu, không lây nhiễm bệnh dịch như chuột, không sặc sỡ như tắc kè, lại rất nhát người. Vậy mà ba chị em lại chọn đúng cái con … hiền lành này mà sợ.



Nhưng sợ là sợ. Làm sao giải thích được. Giải thích vì sao ba chị em cùng sợ thằn lằn cũng khó tương tự giải thích với người say là anh ta say rượu.



Quả tình ba “xử lý” con thằn lằn chết “không xa” bàn phấn chẳng đẹp mắt tẹo nào. Vẫn còn dấu vết lờ mờ cái đầu của “nó” ở đó… Gớm thật… Thế là bàn phấn được “di tản” gấp sang một nơi an toàn hơn, nơi không có “tiền án” thằn lằn chết.



Trưa nay nằm trên giường bà nội nghe tiếng thằn lằn lách chách… bỗng nhớ về những ngày xa xưa lắm… những ngày mà một năm rồi không thấy lại… hình ảnh bà nội lom khom cầm cái ly có con thằn lằn đem đi đổ… chợt nhớ miên man mái tóc bạc đã không còn … nhớ buổi chiều mùng một tết ba cõng bà nội vô bệnh viện … tối đó … nội đi …



Kỳ cục … cái con thằn lằn …


-----------------

.

Le ra la phai chon mot cai hinh nao do co con than lan, nhung ma thay gom qua nen thoi ... lay hi`nh khac vay, trat que co`n hon thay gom ...

Wednesday, November 4, 2009

Hoa chớm nở, hoa đã tàn ..


Em năm nay 5 tuổi, sang năm em sẽ vào lớp 1, a me đã kịp dẫn em đi chụp hình làm hồ sơ nhập học năm sau.

Em năm nay 5 tuổi, nặng 20 kí, xinh xắn, lanh lẹ, mọi người ai cũng thương, kể cả tôi - kẻ chỉ thấy em qua di ảnh...

Ông ngoại của em là em trai của bà ngoại tôi, kể ra thì cũng khá là xa xôi...

Chiều nay tôi chở mẹ đi viếng em, cái hòm nhỏ xíu, trên nắp hòm là hoa và bong bóng, những chiếc bong bóng nhiều hình dáng và mày sắc mà có lẽ trước đây em rất thích, tôi đoán thế ... Người ta nói bong bóng lên trời, còn những chiếc bong bóng trên nắp hòm em nằm khép nép, yên bình như chính em...

Kẻ nào đó trong lúc chạy xe đã vô tình hay cố ý cướp mất của ba mẹ em một cô bé con dễ thương,
Kẻ nào đó trong lúc lơ đễnh hay chếnh choáng men say đã cướp mất của em những tháng năm tương lai chưa kịp đến..

Mẹ em thất thần ngắm nhìn di ảnh em, với bàn tay băng bó và đôi chân sưng tím, nước mắt lưng tròng không muốn nhớ hình ảnh em nằm yên bất động trên mặt đường, cũng không muốn quên giây phút cuối cùng của cuộc đời em...

...

Sau tất cả, một cuộc đời nữa đã được Chúa gọi về, mẹ hay nói "trẻ con ít tội, sẽ được lên thiên đàng trước tiên", mẹ nói thế khi tôi còn bé thơ, đến tận bây giờ tôi vẫn tin thế, em à ...

Trẻ con như em ít tội, giờ này chắc đã ở trên thiên đàng nhỉ ...


Cầu cho linh hồn Maria











Wind Beneath My Wings - VA




.

Thursday, October 29, 2009

Quên


Hôm nay đi chợ. Ra đến giữa chợ tự dưng lại quay về, về được nửa đường thì sực nhớ mình vẫn chưa mua gì...


Người đi đường không biết thì nghĩ mình đãng trí. Mình không đãng trí, mà cũng có thể...


Đây không phải là lần đầu. Mình thường quên mất mục đích của bản thân. Có những tối nằm chìm ngập trong bóng tối, mình tự hỏi, mục đích sống của bản thân, mình quên mất rồi...


Có những sáng CN trên đường đi sh, tự dưng mình tấp vào lề rồi tự hỏi mình đi đâu... mình quên mất rồi. Những lúc như thế, mình mất lửa kinh khủng, không thể lui.

Nhìn ngắm các em, nụ cười các em, ánh mắt tin cậy của phụ huynh, cái siết tay tín nhiệm của người trên, mình xấu hổ kinh khủng. Những gì mình cần là một khoảng thời gian ngắn ngủi để cân bằng lại bản thân, vậy thôi. Dường như không thể, mình đã quá sâu chăng?


Thật nực cười giống như người nọ đang đi trong rừng luôn theo hướng sao Bắc Đẩu mà tiến, hồi sau thì dừng lại tự hỏi sao phải là sao Bắc Đẩu...


Mẹ nói mình chưa lớn đủ, tâm lý chưa ổn định, như thế cũng chẳng có gì to tát, đừng lo... Ừ, không lo.


Hôm nay ngồi làm chút việc vặt, làm xong lại bần thần ...


Lại quên ...
.
-------------
.
Hôm nay chợt nhớ đến một câu nói dân gian, nghe hay hay mà man mác buồn, viết ra để không quên, để mai mốt còn nhớ mà dùng "Thưở chuồn chuồn cắn rốn"...
.

Tuesday, October 27, 2009

anh họ


Thật may mắn khi được tham gia chương trình đào tạo của SIGNIS. Đứng giữa phòng họp lạnh lẽo và xa lạ, cùng với những con người xa lạ, tự nhiên mình thấy shock kinh khủng. Cố trấn an bản thân, mình bấu víu vào gương mặt anh, ông anh họ yêu dấu. Níu lấy ánh mắt, nụ cười quen thuộc đó để bớt chơi vơi.


Có lẽ mình đi chưa đủ lâu và chưa đủ xa để nhớ nhà nhớ bạn. Giống như anh, tìm mọi cách, mọi lúc để được nói tiếng mẹ đẻ với mình, trong khi mình thì tận dụng mọi lúc,mọi nơi để trau dồi tiếng anh lõm bõm.


Cũng bằng tuổi nhau, vậy mà hai đứa quá khác biệt, anh đường đường là cháu đít tôn của dòng họ Nguyễn Phước, ngay cả tên anh cũng đặc quyền. Còn mình chỉ là một trong số những đứa cháu lằng nhằng của gia tộc. Biết cũng được, không biết cũng chả sao.


Mình quý anh không phải vì anh là cục vàng của gia tộc, mà vì bao giờ anh cũng khiêm tốn và hòa đồng. Anh có một ông bố gia trưởng, không chỉ gia trưởng với anh mà còn gia trưởng với cả cháu. Những lúc như vậy, anh hay an ủi, cố lên, anh tin em làm được. Kỳ thật, lúc đó mình có cảm giác anh hơn mình tới vài tuổi chứ chẳng chơi.


Mình quý anh thật sự sau mỗi cuộc nói chuyện anh hay kết thúc "bye my sis", một mối dây gia đình ấm áp đến lạ. Hơn một năm xa, mình nhớ anh hay đàn bài Rain and Tear, mùi lắm. Mình nhớ những buổi chiều Chúa Nhật anh gấp gáp chạy đến võ đường. Anh mình là cao thủ.


Ngày cuối cùng ở gần anh, anh dụ khị, hay cuối năm Xíu qua Malaysia với anh, ở khỏi tốn tiền, anh em mình hợp tác làm phim khè mấy thằng Thái chơi! Mình cũng ậm ừ ý kiến hay nhưng mà hết tiền rồi, cho tiền vé đi qua liền! Thế lại thôi...


Trước lúc ra sân bay, anh em ôm vội một cái, hẹn tết gặp lại. Ừ thì tết vậy!
.


.