Saturday, June 5, 2010

Vu vơ



Hôm nay là một ngày rất buồn thuộc loại “tôi buồn nhưng chẳng biết vì sao tôi buồn”. Thật ra cũng không hẳn là không biết, nhưng mọi thứ cứ nhùng nhằng, không rõ ràng và đặc biệt là không thể nói ra.

Lâu rồi không ghé vào trang web của anh Land, một anh bạn chỉ hơn mình một tuổi ấy vậy mà lý luận đời thì lại “già như trái cà”. Mình ít có cơ hội nói chuyện với anh này, bởi thời gian sống hai đứa khác nhau quá, cuộc sống cũng khác mà kỷ niệm chung thì bé tẹo. Nhưng mình và anh đồng cảm qua những lá tâm thư anh viết với nhan đề “Thư gửi em đội trưởng..”. Có đọc mới thấy, thời nào cũng vậy, ở đâu cũng thế, luôn có những người huynh trưởng trằn trọc vì đàn em. Có vậy để biết mình phải vững lái. Nhỉ?!

Rồi lại ghé qua trang web của chị Dương Thuỵ. Dương Thuỵ là một trong số ít những cây bút trẻ mà mình rất ngưỡng mộ. Bởi những nỗ lực của chị. Chị có một sự nghiệp vững chắc, chị có một gia đình với con thơ, và chị vẫn theo đuổi đam mê viết lách của mình. Đọc được câu này trong bài viết trên web chị : Each and every step you take must move you toward your goal. Cứ suy nghĩ hoài… Mình có đang tiến lại gần hơn giấc mơ của mình, mục đích của đời mình suốt 20 năm qua? Hay chỉ chạy vòng quanh đây đó và lạc?

Trước đây nghe tin Ngô Thị Giáng Uyên đóng blog, thấy cũng buồn buồn, mình không hảo lắm cái lối viết văn của chị, nhưng vẫn thấy hay mỗi lần đọc những gì chị viết, bởi nó thật và nó chất chứa một nỗi niềm của một người trẻ đang trên cuộc hành trình tiến về những giấc mơ của mình. Nhưng rồi hôm nay, cũng không kìm được lòng, cũng ghé qua thăm nhà chị Uyên một chút, thấy cũng không đến nỗi hoang tàn, nhưng bụi thì nhiều rồi. Đọc lại bài viết cuối cùng của chị cách đây 3 năm, luôn có gì đó làm mình phải suy nghĩ. Chị Uyên à, sao tự dưng lặn lâu quá!

Và rồi sực nhớ ra, những ngày buồn như vầy, phải ghé thăm chị Tư mới phải. Ý tôi là Nguyễn Ngọc Tư ấy. Tôi khoái cái giọng kể táu tếu của chị, những mẩu chuyện “nhà quê” nhưng thật quá, chắc tại chị lượm đâu đó trong cuộc sống. Đọc truyện của chị, cười rớt hàm răng, để rồi tới lúc gấp cuốn sách lại thấy cái ruột sao mà đau nhói vậy cà?! Nhà chị Tư hôm nay chưng hình Rạch Bộ Tời. Muốn làm một chuyến xuống miệt dưới cho đỡ rầu, Tư ơi!

Hôm nay buồn, viết lảm nhảm, thấy cũng bớt rầu…

Thursday, March 25, 2010

Khi ta buong tay


Những đêm không gió, tiếng nước chảy vào bồn chứa, thỉnh thoảng mấy cái lá khô rơi đánh soạt, giậc mình thấy thời gian trôi.

Tối nay tắt đèn đốt nến tập sống lãng mạn, mở lại những bản nhạc cũ và mới, ngẫm thấy cuộc đời là sự đan cài mới cũ, yêu ghét, tốt xấu, hợp tan. Xem lại những tấm hình xưa cũ, những gương mặt còn mất, những kẻ xa người gần. Nhìn lại những cuộc hành trình đã qua, những giấc mơ đã thành và còn đó. Tất cả, âu cũng là phù du nhỉ, nhớ đêm nào vóc nắm cát trên tay, trôi tuột đi hết, những thứ cuộc đời…

Mỗi một bước đi tiến về phía trước, tôi biết mình đang đi xa hơn giấc mơ của đời mình. Có người đã từng nói về lý tưởng như chòm sao bắc đẩu, thứ không thể với tới nhưng sẽ lạc đường khi thiếu nó. Tôi đang lạc lối chăng? Đỉnh núi cao vời vợi, bao nhiêu lối lên đến đỉnh, tôi có đang tiếp tục lên đỉnh, hay đâu đó dưới vực?

Ôi những giấc mơ dài, rất dài. Những đêm mộng mị, tôi thường mơ mình bắt được chòm sao Bắc Đẩu của đời mình, hạnh phúc quá, nào ngờ cũng chỉ là những cánh đom đóm chập chờn trong đêm. Những giấc mơ hạnh phúc đến tê tái.


Tôi giữ giấc mơ đó cho mình trong đêm xa nhà, ngắm nhìn con sóng vỗ về, đi đâu về đâu, ngắm nhìn ánh đèn con tàu đánh cá khơi xa, đêm hè lộng gió và đầy sao. Nắm chặt cát trong tay, giữ được bao nhiêu những cát đó, còn lại gì khi đã mất hết? Những giấc mơ…

Nhớ đã từng đọc đâu đó rằng “giữ làm gì khi đã lỡ buông tay”…

Phải giữ, còn một hạt cát cũng phải giữ, giữ để lửa lòng đừng tắt.

..đêm nay, nhớ anh em Sông Hàn, nhớ những đêm lửa miệt mài, nhớ những tiếng cười vô tận, nhớ lửa đã từng rất ấm, nhớ ngày xưa lửa cháy dẫu gió có to, Sông Hàn, hai tiếng thiêng liêng nhỉ, lửa ơi..

-Tâm Vũ-

Tuesday, January 12, 2010

Anh


Tôi có một người bạn rất rất đặc biệt, đó là người mà mãi mãi về sau này, khi không bao giờ còn có thể gặp lại tôi vẫn không thôi day dứt, đó là người mà mỗi khi nhớ về, trong tôi pha trộn thứ cảm giác rất khâm phục lẫn tiếc nuối. Tôi khâm phục bởi anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhưng bằng mọi cách anh vẫn bước vào giảng đường đại học năm 26 tuổi. Tôi tiếc nuối bởi trong những tháng năm tuổi trẻ, những tháng ngày vật lộn với đời anh đã làm bạn với ma túy và lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, tôi đã không nắm lấy đôi bàn tay anh và khuyên anh đi cai nghiện.

Đôi khi, trong những buổi lửa dặm đường, tôi nhìn về khoảng trống bên cạnh và nhớ về anh, như thể một ngày nào đó không xa, tất cả các anh em toán tráng cũ sẽ quay lại, và anh sẽ ngồi vào khoảng trống bên cạnh tôi, như những ngày xưa chúng tôi vẫn thế. Trong những đêm trời lộng gió và đầy sao đó, tôi biết, lại thêm một giấc mơ nữa không thành…

Sunday, January 10, 2010

NHỮNG CHUYẾN ĐI …


Là một HĐS, tôi có cơ hội mỗi năm ít nhất một lần được quẩy ba lô đi trại, thường thì chúng tôi đi biển, vì các em nhỏ thích tắm biển, nhưng cũng có những lúc chúng tôi lên rừng, leo núi hay chỉ đơn giản đến một cù lao nào đó. Không ít lần trong những chuyến cắm trại ngắn ngày đó, tôi nghe các em gật gù nói chuyện với nhau về lần đầu tiên đi chơi xa mà không có bố mẹ, hay những anh chị lớn hơn lại mỉm cười thanh thản trước vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên, nơi chống chỉ định với tiếng công trình xây dựng, khói xe, và tiếng rao hàng thay vào đó là tiếng đóng cọc dựng lều, khói bếp và tiếng cười rộn rã.

Khi thành lập phong trào HĐ, vị thủ lãnh của phong trào đã chỉ ra tầm quan trọng của đời sống thiên nhiên đối với thanh thiếu niên, đó không chỉ đơn thuần là thực hành các kỹ năng lều trại hay nhảy múa quanh ánh lửa trại, mà một kỳ trại còn giúp các trưởng rèn luyện tính khí cho các em mình cũng như rất nhiều thứ khác mà thường ngày không có cơ hội chỉ bảo.

Một trong những thời điểm tôi thích nhất trong một kỳ trại đó là những phiên gác trại. Khi các em đã ngủ say, các anh chị lớn hơn được chia phiên gác đêm. Bạn hãy tưởng tượng hình ảnh mình ngồi trên bãi cát mịn, dưới bầu trời đầy sao, trong tiếng gió rít, sóng vỗ, tiếng mái lều no gió phần phật, bạn ngồi đó, chỉ một mình bạn, bạn suy nghĩ về những việc đã làm trong ngày, bạn suy nghĩ về những rắc rối gần đây trong cuộc sống, bạn mỉm cười khi nhớ ra một chuyện thú vị cách đây ít hôm, bạn trầm ngâm vì vài tuần nữa có một kỳ thi quan trọng…

Tôi thích khoảnh khắc đó, bởi đó là những giây phút hiếm hoi được ở một mình, tận hưởng sự thanh bình đích thực, dẫu chỉ ngồi đó một mình bạn vẫn ý thức rất rõ ràng về sự tồn tại của những người khác. Những giây phút ít ỏi đó, tôi cho phép bản thân mình chìm đắm trong những giấc mơ tương lai, những kỷ niệm quá khứ, những niềm vui hiện tại.

Đôi khi không cần phải đi quá xa để cảm thấy day dứt nỗi nhớ nhà, nhưng chỉ cần những chuyến đi ngắn hạn như thế để nhận thấy giá trị của chữ “nhà”. Và lắm khi trong cuộc sống quá tất bật này, chúng ta cần chút gì đó cho riêng mình, một không gian riêng, một khoảng trời riêng, một khoảnh khắc riêng.

Tôi rất thích cuốn tiểu thuyết “Người tình Sputnik” của nhà văn Nhật Haruki Murakami, trong cuốn tiểu thuyết đó, có một đoạn nhà văn miêu tả cảnh tượng nhân vật nữ chính bị mắc kẹt trên vòng đu quay và khi chị nhìn về căn hộ của mình thì chị thấy hình ảnh của chính chị nơi đó.

Điều này chắc chắn là hư cấu, nhưng ý tôi muốn nói, có những điều hết sức bình thường chúng ta làm trong cuộc sống thường nhật như đánh răng, mỉm cười, khóc, giận dữ, ngủ… nhưng sẽ rất đặc biệt nếu chúng ta được bức ra khỏi cái thường nhật đó mà tự quan sát lại mình. Tin tôi đi, bạn sẽ thấy cuộc sống của bạn đáng giá hơn những gì bạn có thể tưởng tượng.

Và khi phiên gác kết thúc cũng là lúc bạn bàng hoàng trước vẻ đẹp kiêu hãnh nơi đường chân trời, nơi quả cầu lửa rực rỡ đội biển nhô cao, nơi đó, những giấc mơ chưa thành …

…những chuyến đi…


-Tâm Vũ-
HNTT

Tuesday, December 22, 2009

Linh tinh


Bạn có biết tên nước rất lãng mạn không?


H.O.L.L.A.N.D - Hope Our Love Lasts And Never Dies - Hi vọng tình yêu của chúng ta là mãi mãi và bât tử.


I.T.A.L.Y - I Trust And Love You - Tôi tin tưởng và yêu bạn.


L.I.B.Y.A. - Love Is Beautiful; You Also - Tình yêu thì đẹp - bạn cũng vậy.


F.R.A.N.C.E. - Friendships Remain And Never Can End - Tình bạn tồn tại mãi mãi & không bao hêt.


C.H.I.N.A. - Come Here.. I Need Affection - Hãy đến đây, tôi cần tình yêu thương của bạn


How about V.I.E.T.N.A.M. ? :D