Tuesday, January 25, 2011

Lặng


Cuối năm, nhận được rất nhiều tin không vui. Chuyện người cũng có, chuyện mình cũng có, chuyện gì cũng có cả. Nhưng vốn dĩ lòng không vui, nên nghe chuyện buồn lại càng bần thần. Mệt.

Cả khi muốn viết gì đó cho nhẹ lòng, vẫn không thể viết nổi. Mệt mỏi quá.

Friday, January 7, 2011

Vành Khuyên


3 giờ sáng, tôi thảng thốt giật mình lau mồ hôi, trong giấc mơ mộng mị, tôi thấy những người thương yêu đã không còn. Tôi không nhớ rõ, trong giấc mơ đó, là tôi ra đi hay những người tôi thương yêu ra đi. Rồi tôi chợt nhớ ra, đó chỉ là cơn ác mộng, cơn ác mộng tai quái lại một lần nữa nhắc nhở tôi rằng chị đã không còn.


3 giờ sáng, tôi mở đèn chong tờ mờ, lần giở lại những kỷ niệm xưa, những ký ức từ những ngày đầu tập tễnh làm cô bé Hướng Đạo Sinh trong màu khăn đỏ, khi tôi chỉ là tân binh thì chị đã là “lính lâu năm” rồi. Những kỷ niệm của tôi với chị không nhiều, nhưng dẫu không nhiều, chị vẫn kịp có mặt trong những ký ức quan trọng nhất của tôi.


Hình ảnh người chị nhỏ nhắn, gầy gò, luôn nở nụ cười với hàm răng được niềng xinh xinh của chị cứ ám ảnh tôi mãi, tôi thấy lại hình ảnh chị tại trại đội trưởng năm 2005 khi chị vô tình bước vào lều và bị rắn cắn, mọi người thì chạy nhảy còn chị phải ngồi yên theo lời bác sĩ Luyện dặn dò. Ngày tôi được đặt tên chị cũng có mặt, mới đó thôi mà…


Chị, em thật sự không biết phải viết gì cho một người chị quá đỗi thân thương. Chị là một trong những nhân chứng cho quá trình trưởng thành của em trong phong trào. Hơn ai hết, trong những lúc em gần như gục ngã vì những sóng gió, thử thách, chị đã luôn ở bên và an ủi. Chị là một trong những người luôn âm thầm ủng hộ em, là một trong những lý do giữ em lại với phong trào. Là chị, một người rất đặc biệt.

0 giờ 30 phút sáng ngày 30 tháng 12, khi em đang bận rộn với các em ở đất người thì chị đã âm thầm ra đi, khi em đang chìm ngập trong niềm vui cùng anh em Hướng Đạo bạn thì chị lặng lẽ ra đi trong vòng tay gia đình. Phải đến sáng ngày 31 em mới biết được tin chị đã ra đi, em đã không biết phải như thế nào, em đã bỏ lại những lời ca tiếng hát chỉ để được ở trong lều với hình bóng chị trong tâm trí. Dẫu biết chị đã phải chiến đấu cùng bệnh tật một thời gian dài, dẫu biết bệnh chị không nhẹ, dẫu biết ngày này rồi cũng sẽ đến, dẫu biết….dẫu biết rất nhiều thứ, nhưng em không bao giờ nghĩ rằng ngày đó lại đến trong khi năm mới đang chuẩn bị bước về.


Chị, em chỉ xin góp những lời kinh nhỏ bé cùng anh em Bách Hợp, nguyện xin Cha nhân hậu sớm rước chị về cùng Ngài.


Tạm biệt chị nhé, chị Vành Khuyên của em. Mãi mãi em sẽ không quên hình ảnh chị đêm hôm ấy bắt lấy bàn tay em. Đôi bàn tay của chị xương xương nhỏ bé và ấm nóng. Chị…


“Xưa yêu Hướng Đạo vì có sông, có núi

Có những lần trốn trại bị rầy la

Nay yêu Hướng Đạo vì trong từng ký ức

Có một phần bóng hình của chị tôi…”


[xin phép được sửa lời của nhà thơ Giang Nam, chắc Giang Nam cũng không phiền đâu, khi tôi mượn lời ông để dành cho một người chị thương yêu.]


-Hải Ngưu Thận Trọng-


Saturday, November 6, 2010

Hồn gió



Tôi thường mơ về hình ảnh những đồi cỏ mênh mông, xa xa là cảnh biển bao la cùng với vùng trời thênh thang. Ở nơi đó, tôi là cánh chim phiêu diêu tự tại, thoát ra khỏi những khuôn phép, những ràng buộc xã hội và những trách nhiệm với đời, với mình.

Tôi thường thích thả hồn vào những bức ảnh, thường không có thật, vẽ về những chân trời thênh thang, bình dị, nơi chỉ có mây trời, cây cỏ và bình yên. Ở nơi đó, tôi có cảm giác mình là một loài cây bất động, run rẩy trong gió, sừng sững giữa trời, đón nắng và hứng mưa.

Tôi thường nhớ về những đêm bàng bạc sau trại, khi nhịp thở của em đã chậm chạp trôi cùng sóng biển, khi vạn vật gần như đã thôi làm việc, tôi mơ hồ nghe gió đập dữ dội trên mái lều, nghe dã tràng se cát, và ngắm những tảng mây lượn lờ che mặt trăng. Ở nơi đó, tôi là tôi, tựa lên trên nền cát lạnh, ẩm. Tôi về với thiên nhiên.

Tôi yêu tha thiết mùi củi lửa, hơi ấm hừng hực toả ra khi ngọn lửa dâng cao và tiếng tí tách khi củi bắt lửa. Âm thanh rộn ràng đó hoà cùng tiếng biển khơi ì oạp và tiếng cây lá thì thầm, tạo nên một khúc ca hoàn hảo cho những cuộc đời chưa trọn vẹn. Ngọn lửa cháy đó, lúc cao, lúc thấp, lúc mãnh liệt, lúc âm ỉ. Châm củi vào đám lửa đang sắp tàn, cũng như châm cho ngọn lửa lòng đừng tắt. Đừng tắt.

Và những giấc mơ dài, triền miên, lặp đi lặp lại trong những ngày trời trở gió. Những buổi đêm khi tiếng mưa mỗi lúc một lớn, những suy tư về cuộc hành trình đời người dường như càng nhập nhằn hơn. Rồi sẽ đi về đâu, đến đâu, những mơ ước để làm gì khi không thể thực hiện cơ chứ. Phải làm gì để đừng ngả tay chèo, liệu có nên tiếp tục bước đi khi biết quá rõ sẽ đến ngõ cụt? Vậy mà mưa thì vẫn cứ mưa, gió vẫn cứ vỗ về đêm, những dòng suy nghĩ cứ bất tận mãi.

Một bước tiến về phía trước, ngoái đầu nhìn lại để thấy những dấu chân in hằn sau lưng, tự hỏi còn bao niêu bước nữa phía trước cần phải đi qua. Những hoài nghi, những ngã lòng, ngọn đuốc trên tay có lúc leo lét bởi gió bởi giông. Cái gọi là bản ngã, cần phải triển nở đến mức nào mới nên được là “đại nhân”. Tôi không cần làm vĩ nhân, cái đó không dành cho tôi, tôi chỉ cần trưởng thành trong tâm tưởng, vậy thôi, chỉ thế thôi.

Lại mưa, lại gió, chợp mắt, ngày mai trời lại sáng.

-Tâm Vũ-

Sunday, October 3, 2010

Đổi thay


Trưa nay gió giật, giông lớn trước khi trời bắt đầu đổ mưa xối xả, tôi miên man nhìn ra những cành cây oằn mình chịu gió. Những cành cây gãy lìa khỏi thân, tôi tự hỏi, có cách nào để cành lại liền như trước?

Chiêm ngắm lại những tấm hình cũ chụp với lớp, mọi thứ vẫn vẹn nguyên, nhưng dường như những điều toàn vẹn đó chỉ là ký ức thì phải. Bạn bè ta, những con người đã tiến xa trên con đường của mình, đã không còn như ngày xưa. Chợt nhận ra, cuộc sống là đổi thay, là tranh đấu cho sự đổi thay đó.

Tôi bỗng thèm quay quắt mùi khói củi ấm nồng, dẫu cách đây một tuần đã được thưởng thức. Tôi thèm hơi ấm nóng của đám củi lửa bập bùng đó, trong vòng tay tình bạn và giữa trời đêm bao la. Bởi ở nơi đó, dẫu kim thời gian có trôi tuột đi, thì huynh đệ vẫn còn, vẫn ở đó sẻ chia cùng ta những phút giây thanh bình.

Tôi đã từng tự hỏi mình đến trong cuộc sống với mục đích gì? Tôi đã từ suy nghĩ rất nhiều về câu hỏi này, và cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không ngừng suy tư về điều này. Nếu nói mỗi con người được Thượng Đế đặt vào một khoảng của thời gian, ta chỉ có một khoảng ngắn ngủi để trôi cùng vạn vật, ấy thì cuộc đời ngắn ngủi thật!


Sunday, September 12, 2010

Manila - Nhớ



Chuyến xe bus đặc biệt chở nhóm chúng tôi ra sân bay Cebu. Bầu trời Manila về đêm vẫn đẹp như ngày đầu tôi đến cách đây hai tuần. Dòng người bát phố hối hả, những đôi trai gái tươi cười, tay trong tay, tận hưởng chiều thứ sáu thanh bình, cũng là ngày lễ chung “closing Ramadan”. Không khí trên xe cũng được các trưởng lão hâm nóng bằng những câu chuyện vui, bài hát ngắn bởi ai cũng đang háo hức được trở về nhà, với chăn ấm nệm êm, với bát canh chua rau muống, với người thân thương. Tôi ngồi ghé sát mặt vào khung cửa kiếng, thì thầm lời tạm biệt Manila cũng như ngày tôi đến đã thì thầm chào buổi sáng Phi.

---

Về lại nhà đã hai ngày, vali gần như đã dọn dẹp xong, nhưng thỉnh thoảng lòng lại man mác nhớ về những con dốc Makiling. Tôi nhớ hình ảnh mình chui qua ách thử thách nhập trại với lời tự hứa sẽ dẹp bỏ bản thân, dẹp bỏ sĩ diện hão huyền, dẹp bỏ tính kiêu ngạo của bản thân để chỉ còn là một khoá sinh sẵn sàng học hỏi. Tôi nhớ khoảnh khắc Bảo Huynh mang vào cổ tôi chiếc khăn quàng trại, tôi đã xem đó là bước ngoặc đầu tiên cho hành trình dẫn đoàn về phía trước. Từ nay, tôi sẽ không còn đứng chông chênh trên ngọn đồi Hướng Đạo mà không biết đi về đâu nữa, tôi đã có tấm bản đồ cho riêng mình, tôi cũng đã có chiếc la bàn cho cuộc thám du Hướng Đạo.

Đội của tôi, biết kể sao đây về những người anh em xa lạ. Đó là những người lần đầu tiên tôi gặp gỡ, đó là những người rất khác với tôi, nhưng chúng tôi đã đến với nhau bằng tình huynh đệ Hướng Đạo chân chính, để cùng chờ nhau mỗi bữa cơm. Chúng tôi tự hào rằng chưa bữa cơm nào chúng tôi không ăn cùng nhau, chúng tôi tự hào rằng chúng tôi đã cùng đi ngủ và thức dậy cùng lúc.

Đội của tôi, chúng tôi đã tiến lên phía trước cùng nhau, học cùng nhau, chia sẻ cùng nhau những kinh nghiệm Hướng Đạo, những điều mà nếu không nói ra, chắc cả đời này tôi cũng không trải nghiệm được hết. Chúng tôi đã san sẻ công việc cùng nhau, cùng nhau chà nồi vì nỗi sợ bị mất tua danh dự vào sáng hôm sau. Chúng tôi đã cùng nhau bày vẽ ra nhiều thứ cũng vì … bệnh thành tích. ^^

Đêm qua mưa lớn quá, tôi bất giác bật dậy sờ vào mép mùng mà cứ như sờ vào mép lều trong đêm u tối Makiling. Mưa, món đặc sản Makiling mà tôi sẽ không bao giờ quên, cơn mưa dấm dẳng cả đêm, cứ như vợ chồng cãi nhau. Mưa làm kiến bò vào lều không biết đâu mà diệt cho hết. Mưa làm cho củi ướt không sao hông cho kịp khô mà nấu cơm. Mưa làm tan tành lửa trại đội của đội chúng tôi, làm chúng tôi phải chơi lửa trại trong nhà. Mưa làm áo quần chúng tôi ướt không khô nổi, phải đem hông khói, đến khi khô rồi thì toàn mùi khói nồng nàn. Mưa làm con dốc trước khu trại đội càng trơn trợt hơn… Mưa…

Sáng nay dậy sớm hơn thói quen thường ngày nhiều, tôi đành đi bộ ra công viên tập thể dục, đứng tần ngần trước cây cột đèn mà nhớ hình ảnh mọi người chào cờ mỗi buổi sáng. Tôi nhớ giọng điệu và cách phát âm tiếng anh pha lẫn tagalog của trưởng Tony, người đóng vai đội trưởng nhất trong suốt 4 ngày đầu trại. Rồi bật cười mình ngớ ngẩn, tôi đi dạo công viên hít ngửi mùi cỏ mới cắt mà không sao kéo tâm trí khỏi mùi cỏ cây sau mưa ở Makiling. Nhìn thảm cỏ xanh mướt mát trong công viên làm tôi chạnh lòng nhớ lại thảm cỏ nơi chúng tôi đã nằm dài tán chuyện cả đêm trong đêm đi thám du. Câu chuyện dường như vẫn còn tiếp tục đâu đó …

Đêm chia tay, mọi người xã trại, ai cũng thoải mái quậy phá, nhậu nhẹt “chút đỉnh” gọi la, kể cả ban huấn luyện cũng uống không ít rượu, ngầu ở chỗ uống mãi các trưởng vẫn không say, lợi hại! Chúng tôi uống rượu cùng nhau, ca hát cùng nhau, nhảy múa cùng nhau... Cuộc đời vui quá không buồn được! ^^



---

Sân bay Cebu không thênh thang như Suvarnabhumi của Thái Lan, nhưng trải dài trước mắt tôi là một lối đi thênh thang, biết khi nào sẽ quay lại đây với những người bạn Phi nồng hậu và hồn nhiên. Tiễn chúng tôi ở sân bay cũng là một trong những người đã đón tiếp chúng tôi ngày đến. Hành lý vốn đã dư cân lại càng trĩu nặng khi lòng lưu luyến không muốn đi. Tôi sững sờ nhận ra thời gian trôi nhanh quá!

Sài Gòn đón tôi bằng tiếng ngái ngủ, mẹ chờ tôi nơi đầu ngỏ, tôi biết mình vừa có một chuyến đi trong mơ, một chuyến đi mà mãi mãi sau này, nếu không do mất trí nhớ có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được.

Nhớ Makiling, nhớ Manila, nhớ scout shop nơi Đoàn Việt Nam “chơi sang”, nhớ SM mall of Asia đi cả ngày không hết. Tôi về lại Việt Nam với em tôi cùng túi ba gang đã đầy…

13/09/2010
-Tâm Vũ-
Hải Ngưu Thận Trọng