Sunday, May 1, 2011

Cô Bé Lọ Lem


Một lần, nhận được mail của chị, chị gửi mình xem cách người Mỹ dạy trẻ con về câu chuyện kinh điển "Cô Bé Lọ Lem". Kỳ rồi đi trại, mình cũng cho các em đóng kịch rồi ngồi nói chuyện với "sắp nhỏ". Nói với các em mà mình cũng học được rất rất nhiều thứ. Post lên đây, vì sợ một lúc nào đó mình sẽ quên mất bài học cuộc sống giản dị này.

-----

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem.

Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Leo ôi, trông kinh lắm !

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ).
Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy !

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế ?

HS: Vì … vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội ?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng ! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ !

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không ?

HS: Không ạ !

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không ?

HS: Không ạ ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi ! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử ?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào ?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ !

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không ?

HS: Đúng ạ, đúng ạ !

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi ! Các em thật giỏi quá ! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem ! Các em có tin như thế không ?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.

Cảm nghĩ sau khi đọc bài “Người Mỹ giảng dạy chuyện Cô bé Lọ Lem như thế đấy”

Thời Hàn Băng (nhà báo Trung Quốc)

Sunday, February 20, 2011

Life is like a cup of coffee

I've read this story on YouTube. Trust me, this story absolutely changes your life if you're open your heart big enough.

I don't know who wrote this great story, but I still want to share to all of you, in case you pass by my "home", just take your sit and ponder this. It's worth your time.

-oOo-

A group of alumni, highly established in their careers, got together to visit their old university professor. Conversation soon turned into complaints about stress in work and life.

Offering his guests coffee, the professor went to the kitchen and returned with a large pot of coffee and an assortment of cups : Porcelain, plastic, glass, crystal... Some expensive, some exquisite, telling them to help themselves to the coffee. When all the students had a cup of coffee in hand, the professor said :

"If you noticed, all the nice looking expensive cups have been taken up, leaving behind the plain and cheap ones. While it is normal for you to want only the best for yourselves, that is the source of your problems and stress. Be assured that the cup itself adds no quality to the coffee. In most cases, it is just more expensive and in some cases even hides what we drink.

What all of you really wanted was coffee, not the cup, but you consciously went for the best cups, and then you began to eyeing each other's cups. Now consider this :

Life is coffee; the jobs, money, and position in society are the cups. They are just tools to hold and contain life, and the type of cup we have does not defines, nor change the quality of the life we live. Sometimes, by concentrating only on the cup, we fail to enjoy the coffee. Savor the coffee not the cups.

The happiest people don't have the best of everything, they just make the best of everything.
Live simply
Love generously
Care deeply
Speak kindly
May the God of Hope fill you with all joy and peace as you trust in Him.. (Roman 15:13) "

-Source : Unknown-

Tuesday, January 25, 2011

Wishlist cho năm mới!



  1. Đã thực hiện được mơ ước đi nước ngoài. Năm nay mơ cao hơn. Tự kiếm tiền đi nước ngoài. Cambodia hay Laos đều đc, miễn bằng tiền mình. [SMART] -> Duyệt!
  1. Đã đi được nửa chặng đường kiếm hai cục kẹo. Hoàn thành nốt nửa chặng đường còn lại. Quyết tâm có hai cục kẹo trong năm nay. [SMART] -> Duyệt!
  1. Quyết tâm phải đăng ký học guitar cho bằng được. Để trại hè năm sau còn vi vu đánh bài “Cô gái đến từ hôm qua”. Đã hát dở, quyết không để thiên hạ dèm pha không biết đàn (mù nhạc). Phải cải thiện! [Quá SMART] -> Duyệt!
  1. Đã từng thoả mãn khi hiểu lốp bốp tiếng Tây Ban Nha. Nhưng cực kỳ ghét cái con Vi Cao, vì tự dưng đang học lại bỏ ngang. Cùi bắp! Sẽ thay đổi hình tượng Vi Cao. Đăng ký học tiếng Tây Ban Nha tiếp. Quyết lấy bằng DELE, kiếm vé qua nói chuyện với anh Raul! [SMART] -> Duyệt!
  1. Xin một chân đi thực tập. Nghe nói đi thực tập được dạy xài máy photocopy. Quá ư là thích thú! :D Nói chứ sẽ thử vận xem. Thua keo này phải bày keo khác. Vì một tương lai sáng lạn phía trước. Thực tập nào! [SMART] -> Duyệt!
  1. Thay đổi hình ảnh. Để tóc dài!!! hí hí hí Biết là chưa xì mạc lắm, nhưng mà thử xem sao! Tóc dài, tóc dài, tóc dài, tóc dài…tóc dài! [không cần SMART] -> vẫn Duyệt! ^^
Thế này là đủ cho một năm mới bận rộn. Gắng sức thực hiện nhé, Hải Ngưu ơi! ^^

Lặng


Cuối năm, nhận được rất nhiều tin không vui. Chuyện người cũng có, chuyện mình cũng có, chuyện gì cũng có cả. Nhưng vốn dĩ lòng không vui, nên nghe chuyện buồn lại càng bần thần. Mệt.

Cả khi muốn viết gì đó cho nhẹ lòng, vẫn không thể viết nổi. Mệt mỏi quá.

Friday, January 7, 2011

Vành Khuyên


3 giờ sáng, tôi thảng thốt giật mình lau mồ hôi, trong giấc mơ mộng mị, tôi thấy những người thương yêu đã không còn. Tôi không nhớ rõ, trong giấc mơ đó, là tôi ra đi hay những người tôi thương yêu ra đi. Rồi tôi chợt nhớ ra, đó chỉ là cơn ác mộng, cơn ác mộng tai quái lại một lần nữa nhắc nhở tôi rằng chị đã không còn.


3 giờ sáng, tôi mở đèn chong tờ mờ, lần giở lại những kỷ niệm xưa, những ký ức từ những ngày đầu tập tễnh làm cô bé Hướng Đạo Sinh trong màu khăn đỏ, khi tôi chỉ là tân binh thì chị đã là “lính lâu năm” rồi. Những kỷ niệm của tôi với chị không nhiều, nhưng dẫu không nhiều, chị vẫn kịp có mặt trong những ký ức quan trọng nhất của tôi.


Hình ảnh người chị nhỏ nhắn, gầy gò, luôn nở nụ cười với hàm răng được niềng xinh xinh của chị cứ ám ảnh tôi mãi, tôi thấy lại hình ảnh chị tại trại đội trưởng năm 2005 khi chị vô tình bước vào lều và bị rắn cắn, mọi người thì chạy nhảy còn chị phải ngồi yên theo lời bác sĩ Luyện dặn dò. Ngày tôi được đặt tên chị cũng có mặt, mới đó thôi mà…


Chị, em thật sự không biết phải viết gì cho một người chị quá đỗi thân thương. Chị là một trong những nhân chứng cho quá trình trưởng thành của em trong phong trào. Hơn ai hết, trong những lúc em gần như gục ngã vì những sóng gió, thử thách, chị đã luôn ở bên và an ủi. Chị là một trong những người luôn âm thầm ủng hộ em, là một trong những lý do giữ em lại với phong trào. Là chị, một người rất đặc biệt.

0 giờ 30 phút sáng ngày 30 tháng 12, khi em đang bận rộn với các em ở đất người thì chị đã âm thầm ra đi, khi em đang chìm ngập trong niềm vui cùng anh em Hướng Đạo bạn thì chị lặng lẽ ra đi trong vòng tay gia đình. Phải đến sáng ngày 31 em mới biết được tin chị đã ra đi, em đã không biết phải như thế nào, em đã bỏ lại những lời ca tiếng hát chỉ để được ở trong lều với hình bóng chị trong tâm trí. Dẫu biết chị đã phải chiến đấu cùng bệnh tật một thời gian dài, dẫu biết bệnh chị không nhẹ, dẫu biết ngày này rồi cũng sẽ đến, dẫu biết….dẫu biết rất nhiều thứ, nhưng em không bao giờ nghĩ rằng ngày đó lại đến trong khi năm mới đang chuẩn bị bước về.


Chị, em chỉ xin góp những lời kinh nhỏ bé cùng anh em Bách Hợp, nguyện xin Cha nhân hậu sớm rước chị về cùng Ngài.


Tạm biệt chị nhé, chị Vành Khuyên của em. Mãi mãi em sẽ không quên hình ảnh chị đêm hôm ấy bắt lấy bàn tay em. Đôi bàn tay của chị xương xương nhỏ bé và ấm nóng. Chị…


“Xưa yêu Hướng Đạo vì có sông, có núi

Có những lần trốn trại bị rầy la

Nay yêu Hướng Đạo vì trong từng ký ức

Có một phần bóng hình của chị tôi…”


[xin phép được sửa lời của nhà thơ Giang Nam, chắc Giang Nam cũng không phiền đâu, khi tôi mượn lời ông để dành cho một người chị thương yêu.]


-Hải Ngưu Thận Trọng-