Thursday, March 6, 2014

Arcidosso và món ô mai của mẹ





Couchsurfing là một cộng đồng phượt quốc tế, nơi kết nối những ngôi nhà muốn đón khách thập phương và những bước chân giang hồ lại. Tôi nghe nói về Couchsurfing đã lâu nhưng chưa bao giờ có một cơ hội thật sự để trải nghiệm, dù trước đây ở nhà, cũng đã gặp vài bạn couchsurfer quốc tế. Vậy là nhân dịp lang thang ở Ý, tôi quyết định liều mình trải nghiệm.

Nơi tôi quyết định dừng chân là Arcidosso, một thị trấn nhỏ nằm heo hút trên núi Monte Amiata, vùng Tuscany nổi tiếng thôn dã và xinh đẹp. Do Arcidosso cách trung tâm thành phố Grosseto khá xa, phải đến 1 giờ xe bus, nên bạn chủ nhà đã hướng dẫn tôi qua điện thoại là phải bắt chuyến nào đến đâu thì xuống, mặc cho tôi nằng nặc năn nỉ bạn nhắn tin địa chỉ để cho chắc, vì tôi không rõ ngữ điệu tiếng Anh của bạn, bạn vẫn cười và nói ở Arcidosso chỉ có 2 trạm xe bus, xuống chỗ nào cũng được, thế nên tôi cũng ngậm ngùi cúp máy.

Vừa leo lên xe, tôi đã nói ngay với bác tài, tôi sẽ xuống ở Arcidosso, trạm Castel di Piano, bác gật gật và hậu quả là quăng tôi giữa đường, nơi đồng không mông quạnh, chỉ có mấy ông già dòm tôi cười cười và đi qua đi lại tập thể dục. Tôi đói, tôi mệt, và trong tay tôi là cái vali gần 30 ký, trên vai là gần 10 ký máy tính, máy chụp hình và đủ thể loại dây nhợ điện tử khác. Sau khi khoa tay múa chân hỏi han một hồi, tôi mới biết chỗ tôi xuống còn cách Arcidosso 23 km, và cách Grosseto 30 km, nghĩa là tôi đi cũng dở về cũng không xong, và điểm thắt nút là phải đến 3 tiếng nữa mới có chuyến xe buýt tiếp theo. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy đời mình vậy là xong.

Sau khi ăn hết trái lê đem theo từ khách sạn ở Rome, tôi lấy hết sức bình sinh lôi cái vali lên dốc và bắt đầu trả giá với Chúa, nào là bình thường con rất tốt bụng với mọi người, con còn yêu trẻ con nữa, gặp ai con cũng không quản khó nhọc giúp đỡ, rồi con hứa sẽ yêu thương mọi người nhiều hơn, bớt ghét mọi người lại, cười nhiều hơn, vân vân. Vậy mà bao nhiêu chiếc xe hơn xanh đỏ tím vàng, mới có cũ có, có cả xe tang và xe cứu thương chạy qua, chẳng có đến một chiếc chạy chậm lại chỉ để hỏi thăm. Tôi chợt nghĩ, thôi rồi, có nước mà đi bộ tới tối, cứ đi vậy, không biết chừng 3 tiếng nữa xe bus chạy ngang qua sẽ hốt được xác mình lên đồi.

Tôi thất thểu đi trong vô vọng như vậy phải đến gần 3 cây số thì bỗng có một bác lái xe thồ 3 bánh dừng lại, quơ tay quơ chân ý bảo lên đi, ngồi với bác trong chiếc xe có vận tốc tối đa là 60km/h, và chỉ chạy nổi 20km/h, những đoạn cua dốc ngoằn nghoèo thì chỉ còn 10km/h, tôi cũng hồi hộp theo, có khi nào bác thấy nặng quá rồi bảo tôi xuống, bác không chở nữa thì khổ, vì vậy tôi không dám táy máy, dù rất muốn cựa mình rút máy ra chụp lại cảnh lên đèo ngoạn mục này.

Tự dưng tôi thấy buồn buồn, cuộc sống đôi khi tiến bộ quá, người ta quên mất phải đưa tay cho những người thấp kém hơn mình. Trong cuôc sống này, đôi khi những người cho đi nhiều nhất lại là những người thật ra chẳng có là bao. Giống như chuyện hiến tế trong đền thờ cũng vậy, thầy tư tế, ông thu thuế thì chỉ góp vài đồng bạc lẻ, trong khi bà goá nghèo khó thì đã góp cả gia tài, dù cũng chỉ là vài đồng bạc lẻ. Tôi tự hỏi, có lúc nào đó trong cuộc đời này, mình đi nhanh quá và đã đánh rơi lòng tốt chăng?


Arcidosso là dạng thị trấn miền núi điển hình, nghĩa là đầy gió, mờ sương, lạnh và vắng vẻ. Khác với khi lê lết ở Rome bạn cứ phải thấp thỏm lo lắng bị sờ đùi móc túi, thì ở Arcidosso, ai cũng cố đi thật nhanh để về nhà ấm áp, chẳng có lũ trẻ choai tụ tập ngoài đường, không có những hình vẽ grafiti xấu xí, cũng chẳng có những người ăn xin ngồi lê la ngoài đường, ai cũng cắm mặt tay đút túi đi thật nhanh.

Nhà anh Lorenzo, người mời tôi trên trang Couchsurfing là một kiểu nhà cổ rất đáng yêu với hai phần kiến trúc biệt lập, phòng khách và phòng ngủ. Phòng khách với lò sưởi bằng củi lớn, ấm áp, mọi người ngồi quay quần, có khi thả hồn vào việc riêng của mình, có khi cùng bàn luận gì đó. Phòng ngủ thì phải đi vòng ra bên ngoài rồi đi xuống dốc vào ngỏ sau. Phòng ngủ có 12 cái giường đôi, cứ người này đi thì người kia đến, phòng lúc nào cũng đầy, tôi tự hỏi, có bao giờ anh Lorenzo kịp giặt đống ra nệm này không.

Hai ngày ở tại nhà anh Lorenzo là hai ngày yên ả nhất trong chuyến hành trình ở Ý này của tôi, do tôi đã có 1 tuần lễ bão tố tại Rome làm việc gần như 20 tiếng một ngày và lúc nào cũng chạy đua cùng deadline, lúc nào cũng bị quan sát và đánh giá, ngược lại ở Arcidosso, chẳng ai màng đến bạn là ai, mọi người chỉ thuận miệng chào hỏi khi gặp phải bạn trên phố hay lỡ nấu cơm dư nên mời bạn ăn cho hết, vậy thôi. Những cuộc tranh luận chung cũng kiểu vô thưởng vô phạt, vui thì cả đám nói tiếng Anh, đến phần nào khó quá thì tiếng Anh tiếng Ý tiếng Pháp loạn xạ.

Ban đầu cũng hơi tự ái cái kiểu đón tiếp kém nồng hậu này, nhưng rồi sau đó tôi cũng cảm thấy nhờ vậy mà ai cũng có cái không gian riêng để cảm nhận phố núi này theo cách riêng của mình. Chị Estonia đã ở đây 1 tuần và rất nghiện rửa chén, cứ hễ thấy chén dơ là rửa, bất chấp chuyện chủ nhà theo phong cách sống xanh, tức là không dùng nước nóng, mà dùng hệ thống nước suối tự nhiên lạnh như băng. Hay chị người Mỹ đang theo học học kỳ trao đổi tại Rome, đến Arcidosso vì ngán sự tất bật ở Rome. Rồi anh người Pháp rong ruổi ngang dọc châu Âu với chiếc xe đạp của mình, biết tôi có mình gói nên ngỏ ý mua lại, nhưng tôi không quen ở ác, nên còn 3 gói mình tôi cho anh luôn, chứ không lẽ lấy 3 euro?! Rồi có cả cô bạn người Mỹ nọ đã đổi ngành học 4 lần rồi nhưng vẫn chưa biết nên học cái gì, khổ chưa…

Ngày tôi rời Arcidosso, trời mờ sương sớm, 6g sáng tôi lất cất lôi xềnh xệch cái vali ra trạm xe buýt, 2 lần xe cảnh sát chạy ngang qua, chậm lại rồi đi mất hút, tự an ủi bản thân, chắc tại nhìn mặt mình hiền lành không giống trộm cắp nên được bỏ qua.

Nhà ga Grosseto sáng sớm gió thổi thông thốc lạnh run người, tôi đói, nhưng ngặt nổi mấy cái cửa hàng ăn nhanh toàn bán những món có thịt, hôm nay tôi giữ chay, thứ tư lễ tro, nên tôi đành kiềm lòng theo kiểu cô bé bán diêm, lôi bịch ô mai mẹ chuẩn bị từ nhà ra, lột viên thứ nhất tưởng tượng về tô phở ở nhà, viên thứ hai, tô bún bò, viên thứ ba là dĩa bánh cuốn Tây Hồ với món nước mắm tuyệt hảo, trời ơi tôi nhớ nhà kinh khủng. Cám dỗ lớn nhất chính là cái loại cám dỗ khi mình biết mình phải giữ chay.

Cuối cùng xe lửa cũng tới, tôi chào tạm biệt phố núi bình yên Arcidosso, Grosseto để về lại phố thị. Tôi mừng vì mình đã quyết định đến đây, vì như vậy tôi mới có thể tự hào nói với mọi người rằng, khi tôi đến Ý, tôi đã có cơ hội bước đi giữa những vùng đất bình dị không dành cho khách du lịch, vì tôi chưa bao giờ muốn mình là khách du lịch, tôi muốn mình là người lữ hành giữa đời, đi đến những khoảnh khắc chân thật của cuộc sống chứ không phải những nơi đông đúc, lúc nhúc người qua.

Chào nhé Arcidosso, chắc sẽ không quay lại, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ quên buổi chiều bước vội trên phố.

06/03/2014
-Tâm Vũ-

Tuesday, March 4, 2014

Rome và em




Tôi sắp xếp hành lý và háo hức lên đường theo lời mời tham dự Hội nghị truyền thông công giáo thế giới tại Rome, nơi bất kỳ người công giáo nào cũng mơ ước được đến một lần trong đời, tôi cũng vậy, tôi mơ đến giây phút tôi đứng ở quảng trường thánh Peter, nhìn thấy Đức thánh cha, nghe ngài nói, nhìn thấy ngài bằng xương bằng thịt. Và thế là tôi lên đường, trải qua 2 ngày vạ vật ở sân bay KLIA, rồi bị hoãn chuyến bay hơn 5 tiếng đồng hồ tại Dubai do kẹt đường băng, nơi có 65 chiếc máy bay đang xếp hàng để cất cánh.

Rome đón chúng tôi (tức là tôi, bạn Indonesia, và bạn Cambodia) bằng khí trời lạnh run người, trời nhá nhem tối khi chúng tôi bước ra khỏi sân bay, mưa lất phất nhè nhẹ. Thật ấm áp khi gặp lại Sunny - cô bé người Myanmar nhỏ bé, ít nói và rất xinh, gặp lại Melisa – chị bạn người Malaysia điềm đạm và đam mê truyền thông hình ảnh, ông Eljay – người đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong việc đưa tôi đến Rome, và rất nhiều người khác, một cái ôm siết chặt, không phải kiểu xã giao, mà là tình thân, một cái ôm siết khi bạn rời khỏi mái nhà để đến nơi xa lạ, đó là điều quý giá nhất.

Tôi ăn tối trong trạng thái vật vờ, 8g tối ở Rome tức là 2g sáng ở Việt Nam, dù ở Việt Nam tôi thức rất khuya, nhưng 2g là giờ tôi đã ngủ rồi, vậy là tôi vật vờ cười giả lả, nhưng thực tế não tôi đã đi ngủ mất rồi, tôi nhớ mình đã ăn món gì đó, ravioli thì phải.

Chúng tôi có một lịch làm việc dày đặc trong suốt tuần bắt đầu vào 7g sáng và kết thúc vào 2 – 3 giờ sáng. Chúng tôi quay phim và làm phóng sự về hội nghị, mỗi nhóm có 2 người, một châu á một châu phi, bạn cùng nhóm của tôi chưa tới do trục trặc visa, nên hai ngày đầu tiên tôi phải làm việc một mình, quay phim, edit phim, lồng tiếng. Trời ơi, tôi tự hào về mình biết bao nhiêu!


Làm việc trong một nhóm “quốc tế” như vậy, đặc biệt là giữa châu á và châu phi, hai châu lục có rất ít kiến thức về nhau thì việc xảy ra mâu thuẫn trong cách làm việc là điều đương nhiên, hơn nữa nhóm châu á chúng tôi đã có 1 tuần tập huấn cùng nhau, chúng tôi hiểu tính cách nhau, chúng tôi hiểu cách làm việc của nhau, và chúng tôi chia sẻ chung một quan điểm chung đó là rạch ròi giữa làm việc và giải trí, chúng tôi khá tập trung trong lúc làm, trong khi đó, các bạn châu Phi thì lại có xu hướng từ tốn (nghĩa là từ từ và tốn thời gian), các bạn vừa làm vừa nghe nhạc, rồi thỉnh thoảng đá ghế đứng lên nhảy, rồi chạy vọt đi đâu đó mua bia uống, bá vai bá cổ, trời ạ, tôi thề là hơn chục lần tôi nhắc nhở các bạn ở Châu Á, chúng tôi không ôm ấp như vậy, các bạn xuề xoà nói ở Kenya/Togo, mày có thể làm bất cứ điều gì mày muốn. Tôi thề là tôi đã lẩm bẩm … nhưng chúng mày đang ở Ý cơ mà.

Trải nghiệm tuyệt vời nhất có lẽ là buổi sáng thứ tư khi chúng tôi phơi mình trong nắng và gió để được gặp Đức Giáo Hoàng trong buổi Papal Audience. Đứng giữa một đám đông lớn như vậy, chờ đợi “người trong mộng” có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên. Tạ ơn Chúa vì đã gửi một con người tuyệt vời như vậy đến cho chúng con!

Tôi đã có cơ hội gặp gỡ những người tuyệt vời trong suốt hội nghị, một người bạn quê ở Bologna, đến Rome lập nghiệp và mơ ước trở thành nhà truyền thông, một Đức tổng giám mục giản dị, và ấm áp, luôn rạng rỡ nụ cười, và trao cho tôi cái ôm ấm áp mỗi khi ngài nhìn thấy tôi, một vị linh mục khôn khéo, người phát ngôn của Giám mục ở Zambia, cứ mỗi lần gặp lại đặt tay lên đầu tôi và chúc lành, một linh mục người Ấn Độ sống và làm việc tại Kenya 25 năm, vị cựu chủ tịch SIGNIS thế giới, người âm thầm tổ chức sinh nhật lần thứ 70 cho vợ và lúc nào cũng nắm tay bà khi đi ra ngoài, ít ai biết ông là người Malaysia còn bà là người Philippines, … đột nhiên tôi có kết luận rằng, bất cứ ai làm việc cho SIGNIS đều sẽ có một gia đình hạnh phúc.
Tôi đã không có nhiều thời gian để thăm thú hết Rome xinh đẹp, và tráng lệ, nhưng tôi hạnh phúc vì mình đã đến đây, đã cố gắng hết sức để đi hết những nơi mình có thể. Tôi mong mình sẽ có lúc nào đó quay lại Rome, thông thả hơn, không cần phải suy nghĩ 1 euro là 28 ngàn, hay không phải lo lắng không kịp giờ tới chỗ này chỗ kia.

Tôi đã không kịp thời gian để vào bên trong đền Pantheon, hay vào thăm đấu trường Colosseum nổi tiếng, nhưng tạ ơn Chúa, tôi đã có cơ hội vào thăm 3 ngôi nhà thờ quan trọng nhất Rome, tôi được đi ngang đường phố nơi người ta diễu hành lễ hội hoá trang, những đứa trẻ xinh như búp bê mặc đồ công chúa, hay cải trang thành siêu nhân, tôi đã được đi ngang qua thành phố cổ, tàng tích của chế độ La Mã, được đến Hồ Trevi và ném tiền xuống với lời hứa sẽ quay lại đây cùng với những người bạn từ khắp nơi, điều thú vị là tôi lại đi ném đồng tiền Ringit, như vậy có lẽ tôi sẽ quay lại Rome với một anh chàng người Malaysia chăng. Ai biết được, đúng không?!

Tôi đã không có nhiều thời gian và tiền của để ăn pizza, spaghetti, pasta, và hàng trăm thứ khác đặc sản của người Ý, tôi cũng không thích vang, nên chỉ uống cầm chừng cho biết. Nhưng tôi hạnh phúc vì mỗi bữa ăn của tôi, tôi đã cùng ăn, cùng cười, cùng chia sẻ những phút giây ngắn ngủi và bình yên này với những người bạn mới quen.

Tôi vẫn luôn tin sống là một hành trình, cuộc hành trình không phải là lớn lên, đi làm, lập nghiệp, dựng vợ gả chồng, và già đi, rồi chết. Cuộc hành trình cũng không phải là đi đến những vùng đất mới như những chiến công và liệt kê vào danh sách tôi đã đến những nơi này. Cuộc hành trình cuộc đời, theo ý kiến riêng của tôi, chính là những giai đoạn của cuộc đời, bạn sống hết mình, trải nghiệm và phục vụ, gặp gỡ, ra đi để học hỏi, quay về để đền đáp. Chỉ những lúc ra đi thật xa, trải nghiệm thật nhiều, chúng ta mới biết ơn cuộc sống này, biết ơn những người đã yêu thương và tin tưởng chúng ta. Chỉ những lúc lang thang một mình trên những con phố xa lạ, nhìn những cánh cửa đóng chặt, chúng ta mới biết yêu hơn cánh cửa nhà mình, nơi luôn rộng mở chào đón chúng ta. Chỉ những lúc đứng trên một triền dốc xinh đẹp, nhìn những tán cây ô liu rung rinh, đón những làn gió lạnh phả vào mặt, chúng ta mới biết yêu hơn cuộc sống của mình, trân trọng những gì mình đang có, và phấn đấu cho những gì chúng ta chưa đạt được. Chỉ những lúc bạn tần ngần đứng trước một thứ thiết bị xa lạ, loạy hoay không biết dùng như thế nào, bạn mới biết khiêm tốn và nhìn nhận con người khiếm khuyết của mình, từ đó bạn sẽ biết giang rộng vòng tay với những người anh em cũng khiếm khuyết và bị gán mác “quê mùa”, vì bạn biết, ở một lĩnh vực nào đó, họ là chuyên gia, nhưng có những lĩnh vực khác, họ là hai lúa, tôi cũng vậy, bạn cũng vậy, chúng ta tất thảy đều như vậy.

Tôi mừng vì mình đã đến đây, làm việc cực lực mỗi ngày, và đã lớn lên. Cái cây tôi hình như đã cao lên được vài centimet khôn ngoan.

Tôi, hạnh phúc.

-Tâm Vũ-

Tuesday, February 18, 2014

Những điều nhỏ nhặt

Cuộc sống rộng lớn luôn ẩn chứa những điều thú vị để chúng ta vượt qua. Nhưng đôi lúc chúng ta lại quên mất những điều vốn biết như vậy. 20 điều bạn nên dùng để nhắc nhở bản thân về giá trị của cuộc sống:

1.   Có chính kiến: Rất nhiều bạn trẻ dễ dàng thoả hiệp với những ý kiến của người khác và không có bất cứ ý kiến gì về những điều xảy ra quanh mình. Bạn là một nhân vị độc lập và việc lên tiếng để cải thiện chất lượng cuộc sống của chính mình cũng như những người xung quanh chính là quyền lợi của bạn.

2.   Ngừng mơ tưởng về những thứ bạn không có: Có mơ ước và theo đuổi mơ ước của mình không có nghĩa là mơ mộng về những thứ không thực. Bạn không thể trở thành phi hành gia khi bạn bị mù màu, điều đó có nghĩa bạn phải chuyển hướng cuộc đời mình, vì vậy đừng ngồi tiếc rẻ về cái chuyện bạn không thể thay đổi.

3.   Trân trọng những thứ mình có: Chúng ta luôn có những thứ mà người khác không có. Ngay cả khi bạn cho rằng mình không có tiền, mình không đẹp, mình học không giỏi, mình chả có quái gì. Nhưng thực tế khối người nhìn bạn và nói ước gì mình có đủ tay đủ chân như nó, ước gì nhà mình nghèo đi một chút để cha mẹ còn quan tâm đến mình, ước gì mình cũng nhìn thấy cuộc sống như bạn ấy…Hơn nữa, bạn cần học cách tôn trọng bản thân trước khi đòi hỏi người khác phải tôn trọng mình.

4.   Thứ rào cản lớn nhất trong cuộc đời cần phải vượt qua đó chính là bản thân bạn: Thánh Gandhi của người Ấn Độ đã nói “Không ai có thể làm bạn tổn thương nếu như bạn không cho phép họ làm bạn bị tổn thương”. Nghĩa là bạn phải hiểu được người có quyền lực lớn nhất ảnh hưởng đến cuộc đời mình đó chính là bản thân bạn. Không ai có thể bắt bạn nghỉ học nếu như bạn không muốn, không ai có thể bắt bạn sáng tạo nếu như bạn không muốn, không ai có thể bắt bạn từ bỏ ước mơ nếu như bạn không muốn. Tất cả thuộc về bạn, bạn phải quyết định cuộc đời mình thôi.

5.   Vượt qua chính mình: Bạn có bao giờ tự hỏi vì sao mấy người chơi bóng rổ thì cao không? Bởi vì họ thường phải nhảy cao hơn chiều cao bình thường của mình, và điều này làm cho cơ bắp, xương cốt của họ được phát triển tốt hơn. Chúng ta cũng vậy, nếu chúng ta chỉ bó mình trong những giới hạn, bao giờ chúng ta mới ra được biển lớn?

6.   Đừng mù quáng nghe theo những người ngăn cản bạn: Những người ngăn cản bạn thường là những người sợ bạn có thể thực hiện điều họ không thực hiện được. Vì vậy, nếu như bạn biết rõ quyết định của mình chỉ có 50% cơ may thành hiện thực, nhưng bạn tin rằng đây là điều đúng đắn, vậy thì bạn cứ làm đi.

7.   Không bỏ qua những điều nhỏ nhặt: Việc dễ dãi với cuộc sống từ những chuyện nhỏ sẽ dẫn đến thói quen lè phè và sẽ làm cho cuộc đời bạn khó khăn đây!

8.   Tiệc tùng: Bạn đừng cho rằng để thành công thì bạn phải lao đầu vào công việc như điên cuồng, nhưng bạn cần phải có những khoản nghỉ cần thiết cho chính mình, cho gia đình và cho bạn bè. Cuộc sống quá ngắn ngủi nếu như bạn chỉ làm được một việc duy nhất: Làm việc.

9.   Lối cư xử: Cách bạn cư xử với những người xung quanh sẽ hình thành cách người khác nhìn nhận bạn, nếu bạn muốn được nhìn nhận là một người bặt thiệp trong giao tiếp, hãy tập cách giữ cửa cho người khác đi qua, hay giữ thang máy cho một người đang phải xách đồ lỉnh kỉnh, hay nói cảm ơn cho ai đó đã nhặt hộ bạn chùm chìa khoá làm rơi.

10.                Mơ ước: Lúc còn nhỏ, chúng ta hay mơ mình làm cái này làm cái kia, vậy thì sao không tiếp tục mơ ước khi những ước mơ đó là động lực cho chúng ta tiến lên? Lập ra các Wishlist cho những việc cần làm: Wishlist các nơi phải đi trước khi 30 tuổi, Wishlist những thứ phải thử trước khi lấy chồng, Wishlist những người phải gặp trước khi có con, vân vân

11. Cười: Nở nụ cười thường xuyên không có nghĩa là cuộc sống của bạn dễ dàng hơn của những người khác, nhưng nở nụ cười chân thành sẽ làm cho bạn lạc quan hơn và đẹp hơn.

    12 và 13. Dành thời gian cho gia đình và bạn bè: Bạn cần biết sắp xếp cuộc sống của mình, đưa ra các thứ tự ưu tiên, giờ nào việc đó, nhưng điều đó không có nghĩa là “Lúc nào rảnh thì cho gia đình”, bởi vì đến một ngày bạn sẽ nhận ra dường như trong 5 năm, 10 năm qua, bạn rất ít khi “rảnh” và dường như bạn đã bỏ quên những người thương yêu.
    
     14. Máu lửa: Bạn nhất định phải tìm thấy đam mê của cuộc đời mình, tìm xem đâu là thứ bạn có thể dành cả đời để theo đuổi, và khi tìm ra rồi thì hãy nhớ là sống hết mình vì nó.

     15.Đừng dừng lại ở những điều tầm thường: Điều này có nghĩa rằng đừng bao giờ tự hài lòng với những thứ “tàm tạm”, “cũng được”, “bình bình”, hãy phấn đấu cho những thứ “tốt hơn nữa”, “tuyệt vời”, “xuất sắc”

    16. Ghi note: Ghi lại những thứ cần thực hiện, ghi lại những gì tuyệt vời đã xảy ra, ghi lại những lỗi lầm đã trót dại vướng phải. Đó là cách những người vĩ đại làm tốt việc của mình.

    17. Mở lối đi riêng: Người ta nói “Không có đường, chỉ vì người ta đi mãi mà thành đường”, vậy hãy đi lối đi của bạn, mở ra con đường của bạn. Đừng chỉ đi theo mà hãy là người dẫn đầu.

     18.  Hãy tốt bụng: Bạn hãy nhớ lại những việc tuyệt vời mình làm trong đời đi, có phải những việc đó tự bạn làm không? Không phải đúng không, có rất nhiều người tốt bụng đã đưa tay ra giúp bạn, đúng không? Vậy khi đã nhận đủ, bạn cũng cần học cách cho đi.

19 và 20. Làm những điều mới mẻ và làm lại những thói quen cũ

http://elitedaily.com/life/motivation/29-ways-to-remind-yourself-to-keep-sight-of-lifes-bigger-picture/

Sunday, February 16, 2014

Lan man


Chúa ơi, nếu chỉ cần đơn giản là tin và vứt hết những thứ sân si ở đời, chắc sẽ chẳng có ai lạc đạo đâu. Nhưng theo Chúa mà không vứt bỏ được hết những thứ bụi trần, con cảm thấy băn khoăn quá. Đôi khi con thấy tin là một chuyện, còn sống đức tin lại là một cảnh vực hoàn toàn khác, quá xa vời, quá cao siêu.

Nhiều lúc con thực hiện mấy cái dự án này nọ, mấy cái phi vụ từ thiện, đúng là mình chẳng sơ múi gì được hết, nhưng mà sao vẫn thấy khó khăn quá! Con không biết, liệu những thứ con đang làm, có phải là điều làm Chúa vui lòng không nữa.

Chúa ơi, con vẫn muốn tự hỏi, cuộc đời con, Chúa muốn con đi đâu và làm gì để vinh danh Chúa đây? Chúa nói hoa huê ngoài đồng mà Chúa còn chăm lo cho nó đẹp như vậy huống hồ là con cái Chúa, nhưng hình như nỗi lo cơm áo gạo tiền nhiều quá con vẫn còn cứ lưỡng lự theo Chúa.

Dẫn con đi, dẫn con đi theo Chúa, Chúa nha!

Thursday, February 13, 2014

Hàng không giá rẻ, Hà Nội phiêu lưu ký



Câu chuyện bắt đầu có lẽ từ cái lúc tôi tuyên bố động trời ở nhà là “Con không ưa Hà Nội”, và thế là trời phạt cho những đứa lộng ngôn, người ta gọi điện yêu cầu tôi phải thân chinh ra Hà Nội một chuyến để hoàn tất các thủ tục cần thiết cho một chuyến đi vĩ đại sang trời tây. Vậy là, dù Hà Nội có lạnh, có xấu, có chanh chua, có những phi vụ trộm cắp, chặt chém, thì tôi cũng phải đi.

Tôi đi Hà Nội.

                                                                   Vật vờ ở SGN

Buổi tối trong lúc chờ máy bay, tôi ngồi lân la bắt chuyện với một chị người Hà Nội trông có vẻ hiền lành lại tốt bụng để trông mong có ai đó đi chung xe từ sân bay về khách sạn cho đỡ tiền, vì nghe nói bạn “Bay là thích ngay” không có xe buýt đưa đón, mà bỏ ra 250 ngàn để đi một cuốc taxi có vẻ chua cay cho sinh viên nghèo như tôi. Không ngờ chị sau vài câu nói chuyện lại nhanh chóng đồng ý cho tôi đi cùng xe còn quan tâm hỏi thăm tôi đã có chỗ nghỉ chưa, vì nếu chưa có thể ghé lại nhà chị cũng gần ngay quận Hoàn Kiếm, dù cũng muốn tiết kiệm thêm tí nữa, nhưng tôi cũng chột dạ, hên hên nhỡ bị … xâm hại thì sao (cái này là bệnh nghề nghiệp), nên tôi chỉ cười cười cảm ơn chị rồi từ chối vụ ghé lại nhà chị. 


Tôi không mang hành lý ký gửi, tất cả những gì tôi mang theo là 5 kg hành lý xách tay, hầu hết là đồ ấm và 3 cuốn sách để đọc giết thời gian, sau khi cất ba lô lên khoan hành lý trên đầu, tôi rầu rầu nhìn cái ghế 7-D của mình. Chẳng là 7-D thì ngồi ngay lối đi, chật như vậy, bự như tôi, thể nào mỗi lần có người đi ngang là sẽ lãnh đủ, và chuyện đúng là như vậy, tôi lãnh đủ suốt cả chuyến đi. Cũng may là suốt chuyến đi, có vài chuyện vui xảy ra, nên coi như cũng xí xoá cái chuyện mấy bạn tiếp viên mặt hoa da phấn õng ẹo đẩy xe xoành xoạch quẹt vào tay  mà vui tới mức quên xin lỗi.

Chuyện như thế này, khi tôi vừa loạy hoay thắt dây an toàn thì bác gái ngồi kế bên vốn im lặng nhìn tôi từ nãy đến giờ phấn khích la lên “Ơ, thằng em xi”, tôi cũng ngơ ngác tự hỏi thằng em xi nào, thì thấy có anh trai nọ mặt mày sáng sủa cao ráo đang cất đồ, nên tôi cũng nghĩ thầm…á à…thì ra là em xi, đúng là quen thật, nhưng dẫn chương trình gì ấy nhỉ…Như để giải đáp cái thắc mắc to bự của tôi thì bác gái dễ thương ngồi ghế số 7-C cũng la ầm lên “Phan Anh, Phan Anh”…á à…hoá ra là Phan Anh. Thế rồi tôi lấy sách ra đọc.

Bình thường tôi không hay say máy bay, nhưng chẳng hiểu sao bữa nay trong bụng nhộn nhạo khó chịu quá, cửa trước cửa sau gì đều không ổn, tôi bắt đầu lo…chậc như vầy, chạy sao kịp hả trời….còn mà ngồi đây biểu diễn cho chó ăn chè thì mình không có mang dư quần để đội cho bớt nhục, nên cố chịu đựng. Cứ như để tăng thêm nỗi đau, máy bay bắt đầu bán đồ ăn, đủ thứ loại mùi hoà trộn nào cơm, nào bò kho, nào hủ tíu, nào mì gói, rồi cà phê, bò húc…tự nhiên tôi có cảm giác hình như cả cái máy bay này đang liên kết tiêu diệt tôi thì phải…khổ quá, khổ quá đi. Thế là gác lại cuốn sách đang hồi gay cấn kể Huyền Chip ở Momsaba, tôi bắt đầu lấy khăn ra bịt mặt cho đỡ hôi và đọc kinh cho qua cơn bĩ cực.  Dù lúc tôi không nhìn rõ mọi thứ xung quanh, nhưng tôi vẫn cảm nhận thấy hết sự khinh bỉ mọi người dành cho tôi, và đặc biệt là bạn đó bạn em xi ngồi ghế số 6-C, tôi thấy bạn quay lại nhìn tôi khinh bỉ tới hai lần, được lắm.

Sau khoảng 15 phút, một cơ số người đã ăn xong, các loại mùi hỗn tạp cũng phai dần, nhờ lần chuỗi phân tán sự tập trung, nên tôi cũng đỡ hơn và bắt đầu buồn ngủ, trong lúc lim dim phê phê, bỗng bạn tiếp viên hàng không xinh đẹp nghe đâu được đào tạo ở nước ngoài về, nên khi rao hàng cũng trịnh trọng hơn hẳn bác bán cá ngoài chợ Tân Định “Kính thưa quý khách, hiện tại chúng tôi chỉ còn một phần bò kho duy nhất, quý khách nào muốn sở hữu phần bò kho này xin vui lòng liên hệ với tiếp viên hàng không”. Vậy là dù buồn ngủ tới chảy nước mắt, tôi đã chảy nước mắt do cười, đến nỗi phải lật đật tháo cái dây an toàn ra để đỡ tức bụng và cười cho sướng. Đúng là “Bay là thích ngay” , tôi không ngờ 11g khuya mà tôi còn được tiêu khiển ở giữa trời nữa chứ, quả là “phỏng người đời như ta được bao”. Tôi thích bạn rồi đó bạn, bạn “bay là thích ngay” ạ!

           Chị Hằng là chị mang ba lô cam áo sọc đỏ, ai có biết chị thì giúp tôi gửi lời cảm ơn

Máy bay hạ cánh, tôi tìm chị Hằng, người đã hứa cho tôi đi nhờ taxi, vì 1g khuya, tôi không bám chị thì bám ai bây giờ, dù gì bây giờ cũng có thể tạm gọi là “đất khách quê người”, tôi bơ vơ thế này cơ mà! Rồi tôi chợt nhận ra chiếc xe buýt “bay là thích ngay” ở phía xa xa, trong lúc chen chúc lên xe, tôi chỉ nghe loáng thoáng chị nói với theo, xe này không tiện đường qua nhà chị, rồi chị đi mất hút làm tôi chưa kịp chào, suốt chặng đường về, tôi cứ áy náy mãi, dù gì cũng nên cảm ơn người ta một tiếng nhỉ….

Hà Nội lúc 2g sáng vắng như chùa bà đanh, thỉnh thoảng trên đường hiếm hoi là một chiếc xe máy chở đồ nặng nhọc xẹt ngang. Tôi tần ngần nhìn cánh cửa cuốn khép chặt của khách sạn tôi đặt, tôi buồn quá, khách sạn kiểu gì mà có thể đóng cửa được chứ, ở Sài Gòn khách sạn mở cửa 24/24 cơ mà, đến một cái chuông cửa cũng không có. Sau một hồi tần ngần, đến bác xe ôm cũng đã quay lưng bỏ tôi đi mất. Tự dưng tôi thấy cái ba lô sao nặng quá chừng, 14 độ sao lạnh quá chừng, tôi bắt đầu thấy lo.

Đi bộ lòng vòng, tôi giả bộ làm mặt ngầu, tướng đi thì hổ báo, hùng hổ như thể sắp đánh nhau tới nơi, và tự nhủ, nếu thằng nào nhảy ra thì sẽ ngay lập tức tặng nó ba lô rồi bỏ chạy, tự nhủ, phải vừa chạy vừa la, la nhiều lần, tay chân phải múa may quay cuồng….Tôi ước gì có mẹ ở đây, mẹ chắc chắn sẽ biết phải làm gì, mẹ sẽ chỉ tôi phải làm gì. Suốt 15 phút đi ngang đi dọc tôi phát hiện ra, ở Hà Nội, 2g sáng thì hầu như các khách sạn sẽ đóng cửa, khách sạn bèo thì kéo cửa kín mít và tắt đèn, khách sạn gắn sao thì vẫn để đèn nhưng khoá xích ở trong, tôi thề là nếu không phải do tôi sợ  thì có lẽ tôi đã rút máy chụp hình ra chụp lại rồi, nhưng tại sợ quá cho nên…

Cho đến khi đọc được khoảng chục kinh, lạnh tê mũi, tôi tìm thấy một khách sạn cũng được được, tôi không kịp nhìn tên nữa, chỉ biết nó nằm ở phố Cây Gỗ, dù tiếc 400 ngàn, nhưng còn hơn lang thang ngoài đường, tôi cần xả nước cứu thân, tôi lạnh, và tôi buồn ngủ, 400 ngàn còn hơn vật vờ ngoài đường. Khi đã leo lên giường, tôi còn nhớ trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi còn kịp tự nhủ “không ngờ chuyến này bão táp tới vậy, Hà Nội không đáng yêu tí nào, không hề!”


Tôi bước ra khỏi đại sứ quán với một niềm vui dâng trào, dù có hơi ấm ức, tôi mà biết họ chỉ cần hỏi lảm nhảm ba bốn câu như vầy mà lôi tôi từ Sài Gòn ra đây, tốn tiền vé, tiền phòng, tiền ăn uống, tiền đi lại, chắc tôi đã không thèm ra đâu (cái này là nói dỗi đó), nhưng mà thôi, trên hộ chiếu cũng đã có tờ giấy xinh đẹp cùng với dấu mộc xinh xắn rồi, tôi toại nguyện rồi. Tôi còn nhớ trước khi bước ra khỏi cửa, chị bảo vệ dễ thương còn nói “Hôm nay giời 11 độ chị ạ, chị đi cẩn thận nhá”. Trời ơi, chắc chị này không phải người Hà Nội đâu, tôi nhớ người Hà Nội đâu có dễ thương như vầy (xin lỗi Bu, xin lỗi Diệu, câu này chị chừa hai em ra).
 
11 độ, trời hình như đẹp hơn, bờ hồ hình như hôm nay cũng xanh hơn, tôi nhìn quanh quất, quả thật giờ này cũng không biết phải đi đâu, cơ mà sao quay đi đâu cũng thấy mọi người cười sao mà dễ thương quá. Hình như tôi đang thấy một Hà Nội rất khác, khác với những gì tôi đã trải nghiệm và tưởng bở.


Buổi tối, trong lúc ngồi chờ máy bay về lại cái ổ thân yêu, 24 giờ ở Hà Nội chợt tua thật nhanh trong đầu như thể một cuốn phim quay nhanh, chuyến bay bão tố với người nổi tiếng, rồi lang thang ở Hà Nội lúc 2 giờ sáng, rồi vừa ngủ vừa bị rệp cắn, rồi niềm vui khi hoàn thành sứ mệnh, rồi tôi ngồi đồng ở Highland cà phê xử đẹp đẽ cuốn tiểu thuyết tình cảm lâm li bi đát, rồi gặp Bu giữa đất Hà thành, rồi bạn chở đi uống cà phê trứng, rồi kem Tràng Tiền, rồi hai đứa chạy lòng vòng kiếm cây xăng, rồi nhờ có bạn tôi khám phá ra phố Lê Duẩn ở nhiều góc khác nhau, cho tới lúc tới chỗ bắt xe buýt ra sân bay rồi, tôi chỉ cười cười vỗ vỗ vào tay bạn rồi nói “Cảm ơn em”. Thật ra thì lúc đó tôi muốn nói nhiều hơn, nhưng tại mắc cỡ nên không nói, thôi nói ở đây bạn đọc được thì đọc, không thì thôi, thật ra lúc đó tính nói với bạn là “hên là có Bu, Hà Nội còn dễ thương” nhưng mà thấy sến quá nên tịt luôn.


Vậy đó, 24g ở Hà Nội của tôi bão táp vậy đó, nhưng cũng là lần đầu tôi chợt nhận ra Hà Nội không xấu như tôi nghĩ, cũng rất ngọt ngào, cũng rất dễ thương, dĩ nhiên là không dễ thương như Sài Gòn của tôi, nhưng ít ra lần này tôi cũng không bị hét giá vì lỡ nói giọng Nam, tôi cũng không bị móc túi ở bờ hồ dù lượn lờ qua lại mấy vòng, tôi cũng đã được ăn kem Tràng Tiền yêu thích, rồi lại còn được mời ly cà phê trứng ở phố Nguyễn Hữu Huân nữa. 24 giờ như vậy là đủ, đủ để tôi tìm ra lý do hết ghét Hà Nội, ưa thêm một chút, để về mẹ hỏi “sao, Hà Nội sao?” tôi đã không còn hổ báo gào lên phản bác mà cười cười nói dạ cũng được..


Tối đó tôi ngủ rất ngon.

Cảm ơn Hà Nội.

Cảm ơn Bu.


-TâmVũ-

Tái bút: Tới tối hôm nay lúc lục tủ lạnh thấy nửa trái xoài xanh thì tôi nhớ ra lý do vì sao bụng mình chộn rộn hôm bay rồi...bởi vậy ông bà mình nói không có cái ngu nào giống cái ngu nào mà.












Cà phê Giảng, số 39 phố Nguyễn Hữu Huân