Sunday, September 14, 2014

Gửi em

Sáng Chúa nhật vừa rồi chị cho các em họp đội, chị ngồi gần đó im lặng ngắm nhìn các em tự vui, tự chơi, và tự dạy nhau học. Chị thấy các em chơi thật vui, các em bày trò chơi với nút dây, đội sinh đứng dậy chào đội trưởng khi thực hiện xong nhiệm vụ, đội trưởng phạt đội sinh vì mặc đồ không chỉnh chu, đội trưởng cố sức giải thích cho đội sinh hiểu thế nào là “sắp sẵn”. Chị thấy các em thật lớn, chị thấy trong ánh mắt, nụ cười của các em đã không còn đơn giản là một cô nhóc bé nhỏ nữa rồi, mang trong dáng đứng, cử điệu là một cô thiếu nữ đang rất lớn. Chị cảm thấy may mắn lắm khi được chứng kiến các em lớn lên từng ngày, rồi mai này, các em sẽ vươn vai lớn lên, trở thành những người trẻ đầy bản lĩnh và đi xa.

Em biết không, có những đứa trẻ cũng trạc tuổi em thôi, nhưng mỗi sáng lại phải dậy từ lúc 1g sáng để đi cạo mủ cao su vì mặt trời lên mủ cao su sẽ đông lại. Cũng có những đứa trẻ đôi mặt đượm buồn chiều chiều đi giăng câu kiếm cá ăn qua ngày. Lại có những đứa trẻ khác ngày ngày tần tảo đi bộ 5 cây số đến trường, chỉ vì đi học thì vui hơn đi mót mì.

Em biết không, có những đứa trẻ ngày đêm chìm đắm trong chăn ấm nệm êm, nhiệt độ phòng không bao giờ vượt quá 25 độ C. Cũng có những đứa trẻ khác lúc nào cũng vui tươi, nở nụ cười chói nắng chào ngày tươi đẹp. Lại có những đứa trẻ chỉ cần thích thì có thể được ăn pizza, yến sào, hay McDonald.

Chúng ta không chọn được cho mình bối cảnh gia đình khi mình sinh ra các em ạ. Chúng ta không thể quyết định được cha mình phải là giám đốc bệnh viện còn mẹ thì là siêu mẫu nổi tiếng. Chúng ta không chọn được mình sẽ sinh ra ở Berlin hay Kuala Lumpur. Chúng ta đâu có chọn được cho mình là con trai hay con gái. Lúc sinh ra chúng không có nhiều lựa chọn, chúng ta được trao tặng một cuộc đời phía trước để quyết định.

Các em ạ, ngành tráng hay lắm, khi các em “tu luyện” đến một trình độ nào đó, em sẽ được “lên đường” và trao cho em cây gậy nạn – tức là cây gậy hình chữ y, ý muốn nói cuộc đời là sự lựa chọn, lựa chọn theo ngã thiện hay ác là nằm nơi quyết định của em.

Chị thương em chị thiệt thòi không tham gia được những trại họp bạn quốc tế để gặp gỡ giao lưu, chị thương em chị bé nhỏ không có nhiều cơ hội đi trại chung với nhiều đoàn bạn, chị thương em chị thiếu thốn nhiều thứ để lớn lên viên mãn. Nhưng chị thương em chị đã luôn cố gắng mỗi ngày để làm một hướng đạo sinh giỏi. Chị chúc em chị luôn là người dẫn đường đến những miền đất mới, để em có bản lĩnh quyết định cuộc đời mình từ những việc nhỏ thôi, chị mong em quyết định mình sẽ học giỏi, em quyết định mình sẽ yêu thương và vị tha, em quyết định mình yêu những thứ mình có và chia sẻ những gì mình đong đầy. Chị mong em biết chọn ngã thiện trong từng bước đường đời mình.

Mai này, em sẽ tu thân – tề gia – trị quốc – bình thiên hạ. Em nha.

23.09.2014

---

Cách đây gần 10 năm, chị có một người bạn rất thân thiết, những ngày đầu mới mẻ, học tập cùng nhau, bọn chị đã từng rất thân thiết, những khó khăn, va chạm, chị và người bạn đó đã chung vai đi cùng nhau. Chị đã rất yêu quý người bạn đó, giống như chị đang có thêm một người anh vậy. Nhưng cuộc sống là thứ mình không biết trước các em ạ, người bạn đó bị nghiện, một lần sai, hai lần sai, và những lần sai sau đã đẩy bạn chị ra đi. Đôi lúc chị nghĩ, bây giờ bạn như thế nào rồi nhỉ, có khoẻ không, có gia đình chưa, có nhớ về những người huynh đệ cũ ngày xưa hay không? Chị cũng không biết nữa. Chị chỉ cảm thấy day dứt, vì ngày xưa, chị đã không vượt qua được sự kỳ thị của bản thân để đến gần hơn bạn mình và nói "mạnh mẽ lên, mình cùng chiến đấu".

Hôm qua, chị cũng đã mất một người bạn khác với lý do cũng gần như vậy, 5 năm kề vai sát cánh rồi cũng tan biến như chưa từng có gì xảy ra. Chị không quá thân thiết với bạn nhưng rất nhiều dự án đã làm chung cùng nhau, vì vậy, sẽ không phải là nói quá nếu gọi bạn ấy là "cộng sự". Mà em biết rồi "Hướng Đạo Sinh trung thành với tổ quốc, cha mẹ và người CỘNG SỰ" mà.

Tình bạn là một điều gì đó rất kỳ diệu và quý giá, em đừng đợi nó mất đi rồi mới nhận ra em đã từng quý mến họ như thế nào. Tình bạn cũng không phải thứ vĩnh cửu không tự nhiên mà lớn lên theo thời gian. Tình bạn cần nhiều hơn những lúc cười nói vui vẻ trên bàn nhậu, tình bạn không phải chỉ là những lúc vi vu đi chơi cùng nhau.

Tình bạn là nỗ lực, là chia sẻ và là sự cộng tác của cả hai phía để cùng đi về một chí hướng chung.
Từ hôm qua đến nay, chị buồn ghê gớm, chị tiếc cho một người bạn, nhưng chị cũng tự cảm thấy ray rứt vì mình đã chẳng làm gì được để giữ lấy bạn. Mọi thứ rồi cũng sẽ trôi qua, em có lúc nào đó cũng sẽ quên mất mình có người bạn này, nhưng những lúc tối trời, sao sáng, ngồi ở biển nghe củi lửa bí bép, em sẽ chợt nhớ ra, em đã từng có người bạn này.

Có một chút mất mát.

Thiếu sinh của chị, câu chuyện riêng của chị, sẽ là bài học của các em. Vì các em là thiếu sinh của chị nên các em sẽ giỏi hơn chị, bản lĩnh hơn chị, tận tâm hơn chị. Chị mong các em biết chọn bạn chơi và biết gìn giữ tình bạn đó, để tình bạn là động lực để em tốt đẹp hơn.

14.09.14

---

Hồi xưa, lúc học lớp 9, chị đọc cuốn sách "hàn lâm" đầu tiên trong đời, cuốn "Con đường chẳng mấy ai đi" do một tiến sĩ tâm thần người Mỹ nổi tiếng lắm viết. Cuốn sách chia ra làm hai phần nói về đời sống quy phạm (hiểu nôm na là những nguyên tắc sống, lý tưởng, kỷ luật bản thân...) và về tình yêu. Cuốn sách này hay lắm, nhưng quả là hơi khó so với một đứa 14 tuổi, chị mất một năm để đọc xong cuốn sách này, vì cứ phải đọc lại để hiểu tác giả đang nói cái gì, nhưng sau khi đọc xong, chị lại khao khát trở thành một bác sĩ tâm thần, để được tìm tòi, quan sát, nghiên cứu và chữa trị các ca liên quan đến hành vi và suy nghĩ con người. Cũng vừa hay, trong gia đình họ hàng, chị có một người dượng (tức là chồng của dì ruột) cũng là bác sỹ tâm thần, sau đó đến năm lớp 11 lại đọc cuốn hồi ký của một bác sỹ tâm thần khác "Gọi bình yên quay về", nói chung là, đến tận lúc làm hồ sơ thi đại học, chị vẫn rất quyết tâm sẽ trở thành bác sỹ tâm thần. Chị thấy mình có đủ động lực, nền tảng, và đam mê để đi theo con đường này. Thi trượt y hai lần, thật ra chị vẫn còn ý định thi lại lần thứ ba nữa cơ, nhưng sau một tháng quán triệt tư tưởng, mẹ chị đã thành công thuyết phục chị học quản trị kinh doanh. Trước ngày nhập học 6 tháng, chị có cơ hội tham gia một hội nghị truyền thông về quyền trẻ em. Tiếp xúc, gặp gỡ, trò chuyện với những nhà truyền thông xã hội, những người dành cả cuộc đời rong ruổi đấu tranh vì quyền lợi trẻ em, nói với thế giới rằng "trẻ em là những thành viên dễ bị tổn thương nhất trong xã hội" và "trẻ em chính là tương lai của thế giới này". Trở về sau hội nghị, chị cứ bị thôi thúc mãi, đúng là những gì Hướng Đạo đang làm cho trẻ em thì thật tuyệt vời, nhưng mình, bản thân mình có thể làm được nhiều nhiều hơn những công việc đó nữa. Vậy là chị quyết định hướng khả năng và tâm trí làm việc vì trẻ em. Một trong những giảng viên đại học của chị còn nói rằng "nếu Vi thích trẻ em như vậy, tôi nghĩ bạn nên làm về giáo dục chứ không phải kinh doanh". Và đến hiện tại thì chị đang làm cái nghề mà người ta gọi là nhân viên xã hội, nghĩa là chẳng liên quan gì đến bác sĩ tâm thần hay quản trị kinh doanh cả.

Nói dài dòng như vậy, chỉ vì chị muốn nói với các em rằng, con đường mình chọn cho cuộc đời mình, không phải cứ ngồi xuống lấy tờ giấy, cây viết, vẽ là sẽ ra. Cần mất rất nhiều thời gian, suy nghĩ, lựa chọn, đắn đo, và thay đổi để có thể quyết định mình làm gì, đi đâu và sẽ là ai trong tương lai. Không phải em cứ mơ ước là sẽ cứ đâm đầu vào cái mơ ước đó hay lầm lũi gánh vác một ước mơ của ai khác. Nói vậy để các em hiểu rằng, bản ngã cuộc đời (à, hiểu nôm na là tấm bản đồ cuộc đời) cần được định hướng và vẽ dần qua thời gian.

Yêu thích là một chuyện, nhưng em cũng cần hiểu rằng, khả năng, tố chất cũng là một nhân tố quyết định hướng đi. Em không thể trở thành bác sỹ nếu như em ghê tởm máu me. Em không thể trở thành ca sỹ nếu như em ghét âm nhạc. Hay em không thể trở thành bà ma sơ nếu như em không yêu thích những khoản thời gian ngồi riêng với Chúa và phục vụ trong thinh lặng.

Nói chung là, nếu chẳng may năm trước em mơ ước trở thành giáo viên, còn năm sau em lại tự nhiên thích làm hoa hậu thì cũng chẳng sao cả. Điều đó cũng bình thường thôi. Mấu chốt nằm ở chỗ, em có hiểu những điểm mạnh và điểm yếu của mình hay không mà thôi. Nếu em không biết mình giỏi ở đâu hoặc dở cái gì, thì cho dù em có mơ 100 giấc mơ thì cuộc đời em vẫn cứ lênh đênh.

Chị cũng thích 20 năm nữa có một em thiếu sinh làm giám đốc, diễn viên, bác sỹ, ma sơ.....lắm, nhưng thật ra, chị thích nhìn các em vững vàng hơn. Vậy nên, chị chúc các em hiểu mình.


13.09.14

---

Mỗi năm, chương trình của mình hỗ trợ khoảng 2,500 trẻ đến trường thông qua các gói học bổng và các dịch vụ tư vấn, hỗ trợ khẩn cấp, và can thiệp khác. Với số lượng trẻ đồ sộ như vậy, và dàn nhân lực mỏng tan 4 cán bộ địa bàn, 1 admin, và một điều phối viên cấp cao, việc đi thăm nhà ngần ấy trẻ là một chuyện phim nhiều tập dài lê thê không bao giờ hết. Ví dụ như từ tháng 8 năm 2013 đến hết tháng 8 năm nay, với nỗ lực cực lực quên cả lấy chồng của cả phòng, chỉ khoản 500 trẻ trong số 2,500 được thăm nhà. Mấy hôm nay lại tiếp tục chuẩn bị hồ sơ lên đường đi thăm 100 em khác ở địa bàn mình phụ trách. Thông tin sai lệch, thiếu trước hụt sau, thông tin ảo, trẻ nghỉ học, địa phương không hợp tác, mình bị rối. Vậy là cả tuần ngồi loay hoay kiểm tra thông tin, dọn dẹp danh sách sao cho gọn gàng, phân phối lực lượng...Cuối tuần, ngẫm nghĩ lại, chuyện gì chưa bắt tay vô làm thì cũng thật gớm ghiếc, lằng nhằng, nhưng nó vẫn cứ gớm ghiếc và lằng nhằng như vậy hoài cho đến khi mình đâm đầu vô, xắn tay áo lên làm, kệ xác nó là có u đầu mẻ trán không, cứ làm thôi. Vậy đó, dài dòng vậy chỉ để tóm lại, cứ làm thôi, mọi thứ sẽ ổn.

12.09.14

---

Thật ra chị rất thích nội dung và ý tưởng của tấm hình này, vừa hay nhìn vào hình em nào cũng đang cười, vì cười là một loại dấu hiệu hiển nhiên của hạnh phúc.

Hôm nay đi làm, chị đọc được 2 mẩu tin mà làm chị cảm thấy lăn tăn cả ngày. Mẩu tin thứ nhất là của UNICEF kêu gọi bảo vệ quyền trẻ em cho trẻ em ở vùng GAZA với câu chuyện của một em nhỏ đã tận mắt chứng kiến mẹ, chị gái, và anh trai bị thảm sát vì bom, còn em thì may mắn sống sót. Chuyện thứ hai là một câu chuyện về một bạn nhỏ học lớp 7 mồ côi cả cha lẫn mẹ và phải vừa đi học vừa chăm sóc anh trai và chị gái bị tâm thần. Cũng hôm nay chị gọi điện cho một học sinh trong chương trình để hỏi thăm tình hình thi cử xem kỳ thi chuyển cấp vừa rồi em ấy vào trường nào, thì mới biết là em ấy đã nghỉ học dù được hứa tài trợ học phí.

Những câu chuyện ngày thường xảy ra ở tây ở ta, ở Trung Đông hay ở Hải Dương, hoặc thậm chí rất gần, cũng nhiều lúc mình thấy, mình chứng kiến, nhưng hình như là chuyện của ai đó chứ không phải của mình. Có những lúc mình hạnh phúc quá rồi mình quên mất có rất nhiều người khác đang ngụp lặn trong bế tắc và đau khổ, phải không các em?
Trong lúc sáng CN hàng tuần các em ăn bận đẹp đẽ, tinh tươm, vận lên người bộ đồng phục sáng màu và bắt mắt để bắt bài hát, chơi trò chơi, thì đâu đó có những đứa trẻ vận trên người bộ đồ rách bươm và hôi thối đi bán vé số, kẹo bánh, hay khăn giấy để nuôi sống bản thân.

Nói vậy không có nghĩa là các em nên ngừng đi Hướng Đạo và về nhà xin ba má cho đi bán vé số. Nói vậy để nhắc các em, nhắc chị rằng, mỗi ngày đến, mỗi ngày trôi qua là một ngày tràn đầy ơn trên và là một ngày ý nghĩa. Sống trọn vẹn hôm nay, yêu thương, cho đi mà không cần nhận lại, từ bỏ cái tôi bướng bỉnh của mình để hoà nhã và rộng lượng với mọi người. Để hôm nay em là một Hướng Đạo Sinh giỏi, còn mai này em sẽ là một công dân có ích cho xã hội. Và để mai này lớn lên, chị mong em không chỉ không trở thành gánh nặng xã hội mà còn luôn là người dẫn đường và có trái tim biết rung động, đồng cảm và thương yêu.

Chỉ như vậy thôi, chị nghĩ không riêng chị, mà cả cha mẹ, thầy cô của các em cũng mơ như vậy.
Các em là những đứa trẻ hạnh phúc, hạnh phúc là thứ có thể lây lan. Hãy bắt đầu từ em.

 11.09.14

Monday, September 8, 2014

Linh tinh khói củi

Tôi rất thích đoạn thơ dịch này thường hay được in trên trang bìa các cuốn sổ khoá trại Huấn luyện Hướng Đạo, bởi vì tôi đã từng trải qua những đêm như vậy, nghe mùi khói củi thơm nồng, nghe tiếng lép bép lửa cháy, rồi nhìn bóng đêm bị xua tan một khoảng, ngồi cạnh những người anh em chung lưng đấu cật vì một lý tưởng cao đẹp nào đó.

Tôi đã từng tương tư Hướng Đạo nặng như vậy....bây giờ thì lớn rồi, không yêu nhiệt tình như thế nữa. Tiếc lắm thay.


"Ai đã ngửi khói rừng khi chạng vạng?
Ai đã nghe củi cháy giữa đêm thâu?
Ai đã nhanh đọc tiếng của rừng sâu?
Hãy để họ theo bước chân kẻ đi trước
Vì chân người trẻ đang quay bước
Hướng về nguồn của nguyện ước với niềm vui"
-Rudyard Kipling-

Sunday, September 7, 2014

...

Tôi muốn đăng gì đó thật ý nghĩa, nhưng độ rày tâm trạng lộn xộn lại thêm chuyện ít hôm trước vừa kết một anh không thể với tới, thành ra lại càng rối rắm. Thôi thì có cái hình với cái quote hay hay, gắn đỡ bớt buồn.



---

Bữa nay tôi quyết định xoá hết mấy cái blast cũ, mà xoá thì cũng uổng, vì treo lâu quá thành ra thân thương như thật, nên thôi dán lại ở đây, biết đâu đó lúc nào hợp tâm trạng, hay bữa nào rụng trứng đổi tánh đổi nết lại muốn treo lại thì sao.

- Người ta nói hạnh phúc là tự do mình, lúc trước tôi tin điều này ghê lắm, nhưng giờ tôi cũng không biết nữa, vì có lúc trong tôi chỉ toàn buồn rầu.

- Tôi luôn ước giá như lúc nào đó thời gian đừng trôi nữa, để tôi kịp chạy về đâu đó sửa sai và nhìn lại. Nhưng cái khó là dù tôi có ước thời gian vẫn cứ chầm chậm trôi qua. Mỗi năm tôi dành thời gian tĩnh tâm nhìn về năm cũ và nhìn vào năm mới, chợt thấu chơi vơi lạ lùng.

- Thật ra chúng ta đều sẽ đổi thay, đến ngày mà còn sáng nắng tối tàn nữa cơ mà. Chống lại sự đổi thay là chống lại tự nhiên. Chúng ta thảy đều nhỏ bé và khó lòng chống lại cái tự nhiên vô hạn đó, những gì mình có thể làm, đó là lèo lái cái thay đổi theo hướng tốt nhất có thể. Vậy thôi.

Saturday, August 9, 2014

Viết cho em




Viết cho em nhân dịp ngày mai,
Ngày mai này em không còn là thiếu sinh nữa
Gọi gì đây, em tráng sinh, em cựu thiếu sinh?
Viết cho em để kết lại những năm, những tháng đã qua
Đó là những buổi chiều chuẩn bị trại hè
Hay những buổi tối ngồi chơi trò chơi
Em nhớ chăng những đêm dài trên trại
Nơi khói lửa bập bùng, leo lét trong đêm
Những tiếng còi xa xa trong gió vọng về
Tiếng ai hát những lúc tập họp
Mai lên tráng, em lớn rồi
Những bồng bột nông nỗi đã qua
Gấp lại đó những dại dờ hờn mát
Sẽ không còn là cô bé lầm lì, mưa nắng thất thường nữa
Em lớn rồi.
Sẽ không ai khiến em lên mặt, vì em khiêm nhu
Sẽ không ai khiến em nóng nảy, vì em điềm đạm
Sẽ không ai khiến em bộp chộp, vì em thận trọng
Sẽ không ai làm em phải giận, vì em luôn vui tươi
Em lớn rồi.
Em lớn rồi, chặng đường phía trước không đi cùng em được
Sẽ lại có những người khác đồng hành cùng em
Em lớn rồi, phải tự chèo lấy thuyền mình thôi
Sẽ lại có người tiếp thêm cho em tấm vải làm buồm hay miếng gió ra khơi
Em lớn rồi, ba lô trên vai, em sẵn sàng giúp ích chứ?
Em thương yêu,
Là hạnh phúc và vinh dự vì được bước cùng em những tháng ngày qua
Là tự hào và hãnh diện khi được dõi bước theo sự thành công của em trong tương lai
Chúc em ra đi dạn dĩ và khôn ngoan.
Chào em, tráng sinh!

09.08.2014
-HNTT-

Sunday, July 6, 2014

Ghi chú số 2: Những kỷ niệm đánh rơi

Nhiều khi ngẫm nghĩ, đó là một buổi chiều đứng trước muôn trùng biển xanh, rồi xa xa đâu đó trong tiếng sóng biển vọng lại là tiếng còi, tù và, rồi là tiếng ai đó cười giòn tan, hay tiếng la hét chí choé. Nhiều khi thấy, đó là một buổi đêm ẩm ướt sau cơn mưa rào ban chiều, là tiếng hàng dương xôn xao, là mùi củi lửa thơm nồng, là bóng ai ngồi vai sát vai rì rầm. Nhiều khi mơ màng nhận ra, đó là một buổi sớm mặt trời vừa thức giấc đâu đó, là cơn gió liu riu thổi sương đọng trên lá, là tiếng ai đó ngái ngủ bình yên, hay tiếng võng đưa cọt kẹt.

Nhiều lúc tôi thấy mình sống bằng kỷ niệm, tức là một năm có 365 ngày, nhưng chỉ với lượng điện năng vài ngày góp lại, tôi sống khoẻ cả năm, hay chỉ vài năm hạnh phúc ngắn ngủi, tôi sống vui những ngày dài chán chường. Cuộc đời quả thật có nhiều cái vui, những niềm vui chóng vánh, nhanh đến nhanh đi, những nụ cười giòn tan, những trận nước mắt long trời lở đất nhưng rồi cũng chìm nghỉm, chỉ có những mong ngóng của ngày hè là ở lại.

Đôi khi giống như bệnh nghề nghiệp, ra đường thấy dấu cỏ cây tưởng dấu đường, thấy hoa bách hợp tưởng nhà Hướng Đạo, thấy màu áo kaki nhớ những người thương. Đôi khi nhìn đâu cũng thấy phương pháp hàng đội cũng thấy cờ đội, gậy nạn. Nhưng rồi cuộc sống không như một kỳ trại chỉ toàn niềm vui gạt mất nỗi buồn, cuộc sống giống như guồng máy, cứ quay cứ cuốn, những mối dây bền chặt lỏng dần rồi xa cách. Dù mỗi sớm mai thức dậy có cố gắng tăng đơ đi nữa thì dây cứ sờn cứ dãn rồi đứt ra.

Bởi vậy mới thấy cuộc sống đủ màu. Nhưng những chỗ màu trộn màu thì lại xám xịt, cứ những lúc chìm đắm trong vết màu loang thì lại nhớ những khoảng màu trong sáng. Những trải nghiệm vui vẻ qua rồi, nhìn thế hệ đàn em đánh rơi mà thấy tiếc, chỉ mong có thể đi đằng sau giúp các em nhặt nhạnh và bỏ lại vào túi các em dặn dò “đừng em, giữ lấy đi, đừng bỏ lỡ”.

Có những ngày trời đầy gió và giông, có những mái bạc bay phừng phực như sắp đứt, có tiếng dây ni lon bay bay loẹt xoẹt, tự dưng lại thấy thân thương vô cùng, tôi chợt nhớ những chiều trời chuyển cơn mưa, dáng nhỏ liu xiu chạy vội về lều, hạ lều vì sợ già néo đứt dây, tôi thương phụ tá nửa đêm lồm cồm bò dậy chạy xuống lều hỏi thăm tụi nhỏ, tôi thương đám nhỏ mặt ngơ ngáo say ke ôm ba lô lên chòi minh nghĩa ngủ say sưa.

Có những ngày trời vàng rực đầy nắng và những cái bóng đổ dài dưới mặt đất, có tiếng lá khô bay lao xao trong gió, hay tiếng quạt tay phành phạch, tôi thấy thương vô cùng như thể đó là một phần mình đang có, tôi nhớ những buổi trưa hanh nóng, mồ hôi mồ kê chảy dài hai bên thái dương, ai đó cầm còi bắt ghế đứng chỉ đạo trò chơi, bọn trẻ con thì hớn hở cười quên cả nắng, rồi ai đó chạy qua cho mượn cây quạt quạt pành pạch cho đỡ nóng giữa cái nắng chói chang và rích chịt của buổi trưa nơi bờ biển, cái mùi ngai ngái của cá và muối.

Tôi cứ ôm cái tương tư đó cả năm trời và chờ đợi mỗi năm một lần cái cảm giác đó sẽ lại ùa về. ngập tràn, và dư đầy, để tôi tham lam ôm lấy ôm để cái nồng nàn đó để dành xài từ từ trong năm. Tôi nhớ cảnh, tôi nhớ người.

Tôi nhớ những người nâng đỡ tôi những tháng ngày đầu tôi chập chững tham gia cuộc chơi, tôi nhớ những người xỉ vả tôi nhưng cũng lại quay qua chỉ vẽ tôi những ngày đầu non dại. Tôi nhớ những người kê vai gánh cùng tôi cái gánh nhọc nhằn và khó khăn, những người đứng bên cạnh kéo tôi tiến lên, những người chỉ cười hiền hiền nói “bỏ qua đi chị”. Tôi nhớ những người ôm tôi luyến tiếc và khóc “chị ơi em đi”. Tôi nhớ người cũng nhiều như những gì chúng tôi đã cùng trải qua, có một loại cảm giác sâu sắc cũng như thể đi qua một mối tình nhiều năm và đầy kỷ niệm, sến như thể một nhà thơ nào đó nói “có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau”.

Chưa biết rằng chặng đường dài phía trước không có những người đó tôi sẽ biết đi thế nào, nhưng hiện tại sự trống trải này hụt hẫng quá. Đừng nói mọi thứ rồi sẽ qua đi, vì mọi thứ hiện giờ rối rắm, trống trải và nặng nề lắm, sẽ làm sao nếu phải một mình rong ruổi đi tiền trạm, sẽ làm sao nếu phải một mình trong đêm vẽ nên những kê hoạch, sẽ thế nào khi đêm về giữa đất trời mênh mông lại ngồi một mình. Không phải tôi lo xa, bi quan hay hoài niệm, chỉ là một thực tế khó khăn mà có lẽ ai trong chúng tôi, ở một góc nhỏ nào đó rồi sẽ phải trải qua thôi. Một cách lặng lẽ và cô đơn, chúng tôi sẽ phải đi qua và buông rơi những kỷ niệm, vì thời gian sẽ giúp chúng tôi cái chuyện xoá nhoà.

Hai tuần nữa, hai tuần nữa sẽ là cơ hội để thu nạp, có lẽ là lần cuối cái nguồn năng lượng thương yêu này, đừng để trôi mất, đừng để rơi mất cái gọi là tình huynh đệ vì những toan tính con người. Yêu thương thì cứ yêu thương thôi.


-HNTT-