Sunday, October 28, 2012

Viết cho em, thiếu sinh ơi!


Công nghệ cho phép con người kéo gần mọi khoảng cách, vì vậy mình dùng facebook như một công cụ để gần các em hơn, để hiểu các em hơn, để những chia sẻ với các em không còn quá cứng nhắc và mang tính dạy bảo, để chia sẻ, đôi khi là chia sẻ thôi.

---

Thiếu sinh ơi, thật hạnh phúc khi thấy các em yêu Hướng Đạo nhiều như thế. Nhìn thấy các em gắn bó với nhau như thế này, chị rất vui. Nhưng mà các em cũng đừng quên rằng, Hướng Đạo chỉ là một mảnh ghép trong cuộc sống phong phú của em thôi. Em không chỉ là một Hướng Đạo Sinh, em còn là một người con trong gia đình nữa, phải sống cho xứng đáng với ba mẹ, ông bà mình nhé. Em còn là một trò ngoan trong lớp nữa, hãy để "lửa thiêng cháy lên đốt lòng mọi người", hãy là lửa là điện truyền cho mọi người nữa nhé. Năm học mới sắp đến rồi, chúc các tình yêu học tốt chơi giỏi nha! :)

♥ ♥ ♥

(20/07/2012)

---


Thiếu sinh ơi, trong cuộc sống, rất nhiều lúc em sẽ cảm thấy dường như chẳng có ai hiểu được em, chẳng ai quan tâm đến em, hay đơn giản em không tồn tại trong cuộc đời này, mọi người chỉ phớt lờ em mà thôi. Điều đó là vô cùng bình thường em ạ, không phải do em chưa tốt, không phải do em chưa cuốn hút, không phải do em chưa giỏi, cũng càng không phải mọi người không coi em là người lớn. Cuộc sống đó bao la lắm, rồi ngày lại ngày trôi qua, em trưởng thành hơn, em sẽ thấy, sống là một cuộc hành trình đơn độc, em sống cuộc đời mình, em đi con đường mình chọn, em nắm bắt hay từ bỏ chính giấc mơ của mình, không ai có thể sống giúp cho em. Cô đơn là một phần của cuộc sống. Chị mong rằng, đi Hướng Đạo không giúp em bớt thấy cô đơn, nhưng đi Hướng Đạo cho em thêm nghị lực để bước đi một mình. Chị mong rằng, chơi Hướng Đạo không làm em bớt buồn, nhưng đi Hướng Đạo cho em những niềm vui để khi nỗi buồn đến em sẽ dễ dàng vượt qua. Biết đến sự cô độc là một biểu hiện của việc trưởng thành. Chị ước, mỗi một giây phút trôi qua, em yêu Hướng Đạo hơn, em yêu cuộc sống mình hơn, và em trở nên mạnh mẽ hơn, em nhé!

(23/07/2012)


---


Chuyện kể thế này, có một Hướng Đạo Sinh suốt đời chơi Hướng Đạo và cũng rất yêu Hướng Đạo, tuy nhiên trong lúc sống đã mắc phải một số lỗi phạm, nên lúc chết đi bị đưa xuống địa ngục để thanh luyện tội lỗi. Sau 3 tháng ở dưới địa ngục, Diêm Vương liền nổi giận lôi anh Hướng Đạo này lên thiên đàng để mắng vốn với Chúa "Thưa Chúa, con không thể nào cải huấn được thằng này, nó lỳ lợm và bẻo mép quá, thôi...con giao nó lại cho Chúa đó, Chúa muốn làm gì thì làm". Chúa vui vẻ chấp nhận. 3 tháng sau, vì có việc phải lên họp trên thiên đàng, Diêm Vương cũng tò mò tình hình của anh Hướng Đạo nọ, liền chạy lại hỏi thăm Chúa "Thưa Chúa, Ngày xử thằng đó sao rồi???". Chúa liền hắng giọng, nghiêm mặt nói "Từ rày về sau, mỗi lần gặp ta, con phải chào là Thưa trưởng Chúa, khi nào ta đưa tay trái ra con phải bắt lấy, nghe chưa?!"

***
 
Hướng Đạo một ngày - Hướng Đạo mãi mãi nghe em! hehehehe

(chị đọc truyện cười này lâu lắm rồi...bây giờ mới có dịp kể lại cho các em nghe!) ^^


(24/07/2012)

---


Tình cờ hôm nay lang thang trên mạng, chị nghe lại bài này, không biết có hợp gu nhạc của các em không, nhưng lần đầu tiên chị nghe bài này là 2 tuần trước ngày học cuối cùng năm lớp 12. Thật sự giây phút đó nghe bài này tự dưng có cảm giác mình sắp mất đi thứ gì đó vô cùng quan trọng. 12 năm học phổ thông, dường như mình chưa trân trọng đủ bè bạn, thầy cô, trường lớp. Lúc đấy chỉ có cảm giác rất buồn, rất trong sáng. Bây giờ đang chuẩn bị bước sang năm thứ 4 ra khỏi cánh cổng trường, nghe lại bài này vẫn thích....Chị chúc các em sẽ có thật nhiều kỷ niệm dưới mái trường em nhé!

Chị có một người bạn, đã từng nói với chị thế này "Anh không thích học, nhưng anh rất thích đến trường. Vì ở nơi đó có bạn bè, thầy cô, và mọi kỷ niệm tuổi thơ của anh".

Các em cũng hãy yêu trường lớp, thầy cô và bạn bè nhé! Vì cuộc đời em sẽ không có cơ hội quay lại đâu... :)

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=diENHG4TEalG

(24/07/2012)


---


Thiếu sinh ơi, cách đây 5 năm, trong một buổi lửa dặm đường của tráng sinh, có một vị huynh trưởng đã nói với chị thế này "mình coi người ta là bạn thân, nhưng chưa chắc người ta đã coi mình là bạn thân". Rồi em sẽ nhận thấy rằng, trong cuộc đời em, em sẽ có cơ hội được gặp gỡ và quen biết muôn vạn người, trong số đó sẽ có rất ít những người hiểu em, yêu mến con người thật của em, chấp nhận những lỗi lầm, tật xấu của em. Khi đó, em hãy trân trọng những người đó nhé. Em cũng hãy yêu mến họ, tìm cách hiểu họ, chấp nhận khuyết điểm của họ. Bởi vì, một lúc nào đó em sẽ nhận ra, xung quanh có rất nhiều người, nhưng bạn bè em thì lại rất ít. :)

(25/07/2012)

---


Nhiều năm trước, chị bị khủng hoảng tinh thần rất nặng nề. Đó là lần đầu tiên chị gặp trường hợp đó, cuối năm lớp 10. Cảm giác rơi vào khủng hoảng thật khủng khiếp em ạ. Đó là thứ cảm giác khi em bàng hoàng nhận ra, thật sự những người bạn em yêu quý, đã bỏ em lại mất rồi, con đường mà mọi người từng hứa "anh em chúng ta hãy cùng bước đi" tự dưng chỉ còn lại em trơ trọi. Rồi chuyện học hành không như ý muốn, rồi chuyện gia đình hục hặc....Cái cảm giác không hiểu sao mọi thứ khó khăn nhất lại bất chợt ập đến đúng vào cái lúc mình yếu mềm nhất...Chị vẫn nhớ khoảng thời gian đó, đêm nào cũng nằm rắm rức khóc, tự hỏi mình có vượt qua được hay không....Rồi mỗi sáng thức dậy cứ phải tự nhủ "rồi mọi thứ sẽ ổn thôi mà"...và thật sự mọi thứ đều ổn em ạ.

Cứ vài tháng, có khi cả năm, thỉnh thoảng chị lại bị khủng hoảng, có khi vì học hành căng thẳng, có khi vì áp lực tài chính, cũng có khi vì công việc làm thêm không như ý, nhưng nghĩ lại những gì mình đã vượt qua, nhìn lại nơi mình đã từng nghĩ là kết thúc, bây giờ mình đã tiến rất xa, chị tin rằng chị sẽ lại vượt qua những khó khăn.

Khủng hoảng, khó khăn, chông gai, hay bất trắc trong cuộc sống là những gia vị nêm cho cuộc đời em trở nên thú vị. Chị tin rằng chỉ cần có niềm tin vào bản thân, chỉ cần còn giữ trong mình niềm hy vọng, chị sẽ vượt thắng tất cả. Dù kết quả không phải hoàn hảo, nhưng chị có thể tự hào chị thắng bản thân.

Thiếu sinh ơi, các em đang lớn, các em đang trở thành những thiếu nữ xinh đẹp, và khôn ngoan. Chị mong em hãy tin vào sức mạnh của bản thân, hãy tin rằng dù bão tố, dù gập ghềnh, em sẽ về đích. Tự tin, em nhé!

http://www.youtube.com/watch?v=9bxc9hbwkkw

(26/07/2012)

---

Hôm nay chị có hẹn đi cà phê với một người bạn lâu ngày không gặp, một người bạn mà chị hết sức quý mến, nhưng rồi chị lại ngủ quên đi mất. Hẹn nhau 8g mà tới gần 9g chị mới bừng tỉnh thức giấc, mắt nhắm mắt mở mở điện thoại lên xem thì thấy một tin nhắn của người bạn, nửa đùa nửa hờn giận "Chị đến rồi, sao em chưa đến? Chị chờ em đó..." Lập tức gọi điện phân bua và xin lỗi, hứa hẹn lần sau sẽ đãi một chầu ra trò chuộc tội.

Thiếu sinh ơi, đôi khi trong cuộc sống, có những lúc em vô tình đánh mất niềm tin nơi những người em yêu quý, dù cho lý do để em thất tín có chính đáng đến thế nào đi chăng nữa, thì danh dự là điều em không thể dễ dàng tìm lại một khi đã đánh rơi. Trọng danh dự là một điều nói đã khó, làm còn khó hơn. Vậy em hãy tâm niệm rằng "danh dự là sống làm sao để người khác tin ở mình", hãy sống và ngẩng cao đầu như vậy trong suốt cuộc đời mình, em nhé!

http://www.youtube.com/watch?v=UyaAdWKqvhU

(28/07/2012)

---



Thiếu sinh ơi, mỗi chúng ta được sinh ra trong cuộc đời này là nhờ ơn Thượng Đế, cùng với những lao nhọc vất vả mà mẹ cha đã phải hy sinh. Đôi khi chúng ta thấy rằng mẹ cha dường như đang đứng ở một thế giới khác để đòi hỏi, bắt buộc chúng ta phải cố gắng, khó chịu lắm, phải không các em? Nhưng mình thử nghĩ lại xem, tự thân ba mẹ cũng phải luôn nhắc nhở bản thân cố gắng đến dường nào để cho chúng ta một cuộc sống tốt nhất có thể.

Sống là một hành trình nhiều lỗi lầm, ai cũng sẽ phải phạm lỗi, nhưng Nguyễn Ngọc Tư từng viết "là trẻ con, đôi khi không nên chấp tội người lớn". Chị mong rằng, mỗi ngày trôi qua trong cuộc đời chúng ta, chúng ta yêu thương ba mẹ nhiều hơn, em nhé!

(02/08/2012)

---

Ở ngành tráng có bài hát là "Một ngày đã qua đi mà không cho ta gì mà không cho ai chi là một ngày mất đi..." Chị cảm thấy rất may mắn vì mình được sinh ra trong thời đại "thế giới phẳng", khi mọi người bất chấp trở ngại về địa lý đều có thể kết nối với nhau một cách dễ dàng. Bạn bè sau khi tốt nghiệp, mỗi đứa một nơi, đôi khi "chat" với nhau vài câu, đôi khi "wall" nhau vài lần tự dưng lại thân thiết như xưa. Nhưng rồi dành quá nhiều thời gian để kết nối "ảo" cũng làm chúng ta mất đi những kết nối vốn dĩ rất gần, rất thật quanh ta.

Thiếu sinh ơi, mọi thói quen đều cần phải rèn luyện, em hãy thử dành 3 phút mỗi tối trước khi ngủ để lên kế hoạch làm việc cho ngày mới của mình, có như vậy, 24 giờ một ngày của em mới không uổng phí. Internet là phương tiện để em trở nên tốt hơn, chứ không phải là thứ duy nhất để em sống cậy nhờ. Lang thang trên mạng...đôi khi cướp mất của các em cơ hội để thành công.

(03/08/2012)

---


Thiếu sinh ơi, dù mai này lớn lên, em học thêm bao nhiêu ngoại ngữ đi nữa, em có đi bao xa đi nữa, em cũng sẽ thấy rằng, dù ở Châu Mỹ hiện đại, Châu Âu cổ kính, hay Châu Á truyền thống thì thứ bậc vẫn là điều quan trọng trong quan hệ giữa người và người. Lễ độ không có nghĩa là luồng cúi hay sợ hãi, lễ độ nghĩa là biết người biết ta. Biết trên biết dưới, biết trước biết sau. Để được yêu mến và tôn trọng, em hãy tôn trọng và yêu mến tha nhân nhé! Hãy là một HDS được yêu quý hơn là một anh HD bị tẩy chay. Chị luôn chúc các em gặt hái thật nhiều sự yêu mến, hãy bắt đầu từ đội của em. :)

(05/08/2012)

---

John Donne có một bài thơ, trong đó có một câu nói rất nổi tiếng "No man is an island" nghĩa là "không có ai là một hòn đảo". Hiểu nôm na có nghĩa rằng, con người sinh ra trong cuộc đời này, sống giữa cộng đồng, giữa đồng loại, một người không thể tự tách mình mà chui rúc vào một xó xỉnh nào, hay khác hơn, làm người nghĩa là có nhu cầu được quan tâm, được yêu thương và thương yêu người khác. Do đó, một nhu cầu giản đơn của người khác đó là gây sự chú ý. Có những người có khả năng gây chú ý rất duyên dáng, họ giống như những thỏi nam châm được đặt để giữa một rừng sắt, mọi thứ đều bị cuốn hút. Cũng có những người giống như thanh nhôm vô dụng đặt giữa một rừng sắt không hề gây ra phản ứng gì, hay dù có nỗ lực thế nào đi nữa họ cũng lạc lõng một cách kỳ dị.

Em thân mến, sống là một nghệ thuật, nghệ thuật này đòi hỏi người nghệ sĩ phải miệt mài tự rèn luyện bản thân từ lời ăn, tiếng nói, từ cử chỉ đến hành động. Chị chúc các thiếu sinh, càng trưởng thành, càng duyên dáng trong lời ăn tiếng nói của mình. Có những lúc im lặng lại là điểm cộng, cũng có lúc chỉ cần mỉm cười đã là thu hút. Đôi khi dừng lại đúng lúc sẽ gây ấn tượng đẹp, em ạ!

(23/08/2012)

---

Ở nhà chị có một chiếc lọ điều ước, chị viết những điều ước của mình ra giấy, cuộn lại, dán băng keo thật kỹ rồi cho vào chiếc lọ đó. Cuối năm chị sẽ bóc ra 5 cuộn giấy bất kỳ và đọc xem mình có đạt được không. Thường là không được. Nhưng thay vào cảm giác tiếc nuối hay hụt hẫng, đó là một niềm thư thả vì đâu đó giữa những điều mình chưa làm được có những chuyện không ngờ đã xảy ra ví dụ như năm 2011 chị mơ được đi Thuỵ Điển dự trại họp bạn HDTG lần thứ 21, nhưng rồi kinh phí không đủ, cộng với thời gian không cho phép, chị đành ngậm ngùi ở nhà, nhưng bù lại chị nhận được một suất tham gia chương trình trao đổi sinh viên với các bạn sinh viên Thuỵ Sỹ, ở Bình Phước 2 tuần, qua đó có thêm kinh nghiệm, thêm bạn, thêm kỷ niệm. Ngẫm nghĩ lại cuộc đời không bắt mình chịu lỗ em nhỉ?! :)

http://www.youtube.com/watch?v=PyciB6p3dds

(08/09/2012)

---

Ba mẹ chị lớn lên cùng với tiếng Pháp, mẹ chị học trường Tây từ nhỏ, chỉ đến khi lên đại học mẹ chị mới chuyển sang hệ tiếng Việt và bắt đầu học tiếng Anh. Ba chị cũng vậy, ba học ngoại ngữ là tiếng Pháp từ nhỏ, chỉ sau này lớn lên mới làm quen với tiếng Anh. Dù vậy, lập nghiệp và thành công thì lại nhờ tiếng Anh, mẹ chị nhờ đi làm phiên dịch viên tiếng Pháp mà được công ty của Anh mời làm việc (???). Vì vậy, từ nhỏ ba mẹ chị luôn hướng con cái học tiếng Anh.

Nhà chị khi nhỏ không mấy dư dả, nên chị vẫn còn nhớ hoài những buổi chiều không phải đến trường, lúc nào cũng bị ba cầm roi ngồi kế bên dạy học Anh văn. Tính chị ham chơi, chị ghét lắm, hồi nhỏ mỗi lần mẹ đi công tác hay ba đi trực ở bệnh viện là những ngày sung sướng nhất đời (dù tối nằm khóc nhớ ba mẹ hehe). Mãi đến năm lớp 10 chị vẫn còn rất ghét Anh văn.

Lên lớp 11 chị học chung với một người mà sau này người bạn đó trở thành bạn rất rất thân của chị, chị ấy rất giỏi anh văn, nên để bằng được bạn, chị đã cố gắng trau dồi tiếng Anh của mình. Từ ganh đua đến yêu thích quả thật rất gần. Sau này mỗi lần đi chơi với bạn đó, chị không nói ra, nhưng vẫn thầm cảm ơn bạn, vì nhờ bạn mà chị có được vốn ngoại ngữ như ngày hôm nay.

Chị đã từng tự hào rằng, đừng nói là khả năng đọc hiểu và trao đổi bằng tiếng Anh, muốn chị chửi lộn bằng tiếng Anh chị cũng thừa khả năng. Ấy vậy mà, hơn 1 năm nay chị lơ là trau dồi ngoại ngữ, cũng không có mấy cơ hội để rèn luyện, cách đây 3 tuần chị có dịp đi cà phê với một bạn người Đức, chị mới chợt nhận ra, kỹ năng nói của mình hình như bị ... chó gặm mất rồi thì phải, cứ ấp úng mãi, lại còn phát âm sai nữa.

***

Thiếu sinh thân mến, ông bà mình nói "Văn ôn võ luyện", chị chúc các em dù bận rộn, dù mệt mỏi với những lo toan trong cuộc sống thường ngày, đừng bao giờ hài lòng với những tài năng Thượng Đế ban tặng, hãy không ngừng mài dũa những viên ngọc thô đó thành những viên ngọc sáng loáng, quý giá. Chị chúc các em luôn thành công nhé!

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Every-Step-Of-The-Way-Chris-De-Burgh/ZW60OEC8.html

(11/09/2012)

---

Hôm nay chị đi ăn với các chị trên cơ quan, và được các chị hỏi rằng "Vì sao HĐS phải có bổn phận đối với tín ngưỡng tâm linh". Có bao giờ các em tự hỏi điều này chưa?

Người ta tin rằng thế giới này bao gồm hai phạm trù: Vật chất và tâm linh. Vật chất là những thứ chúng ta cầm nắm, sờ mó, đụng chạm và chứng minh được sự tồn tại của nó một cách hiển nhiên. Tâm linh là thứ trừu tượng hơn, là thứ luôn hiện diện quanh ta, nhưng ta mơ hồ không thấy, không cầm nắm, không đụng chạm được, nhưng ta vẫn tin có sự tồn tại của nó. Tâm linh bao gồm cảm xúc, niềm tin, vẻ đẹp, và ý nghĩa của cuộc sống.
Một HĐS tin rằng sự phát triển của một con người là sự kết hợp của các yếu tố từ cả hai phạm trù Vật chất và Tâm linh. Một HĐS được khuyến khích sống với niềm tin tín ngưỡng của mình và trở nên một người có niềm tin năng động và mang niềm tin đó vào cuộc sống hằng ngày, trở nên tốt hơn, hướng thượng; chứ không phải là một anh HĐS thụ động chỉ tin suông và tin trên môi miệng.
Các em thân mến, Hướng Đạo là một phong trào giáo dục đặt nguyên lý trên bổn phận đối với tín ngưỡng tâm linh, bổn phận đối với bản thân, và bổn phận đối với tha nhân. Ba nguyên lý này giống như ba chân vững chắc của chiếc chạc ba, có tin rằng cuộc sống này là món quà Thượng Đế trao ban, thì chúng ta mới biết yêu cuộc sống này hơn, yêu bản thân mình và phục vụ tha nhân.
Chị biết điều này khó hiểu, chị biết điều này khó giữ, chị cũng biết giữa cuộc đời càng lúc càng xa lạ với những giá trị tâm linh, các em sẽ khó khăn hơn, thiệt thòi hơn với niềm tin và lý tưởng của mình, nhưng chị mong rằng, giờ phút nào chị còn là thiếu trưởng của các em, giờ phút nào các em còn tự hào nhận mình là một HĐS thì giây phút đó các em hãy ngẩng cao đầu tuyên xưng niềm tin của mình, sống ngay thẳng và sống đẹp, em nhé!
http://www.youtube.com/watch?v=IwBNY2xqSX8

(09/10/2012)

---

Dạo này lên mạng đọc báo, dăm bữa nửa tháng lại thấy tin người này chuyển giới, người kia phẫu thuật thẩm mỹ, người nọ nâng ngực, bơm mông, đủ thứ thể loại.

Tự nhiên chị có suy nghĩ, được sinh ra trong cuộc đời, được sống kiếp con người đôi khi là một hạnh phúc vô bờ bến. Có bao giờ mình nhìn đến những người không tay, không chân, đui mù, hay câm điếc, để tạ ơn ba mẹ và Thượng đế đã cho mình một thân thể lành lặn và khoẻ mạnh, để được yêu thương và thương yêu.

Có lần một trưởng đàn anh đã nói với chị rằng "trưởng thành nghĩa là nhìn nhận cơ thể vốn có của mình để bảo vệ cơ thể đó nguyên vẹn, để rèn luyện cho cơ thể đó được khoẻ mạnh. Trưởng thành nghĩa là chấp nhận con người mình khiếm khuyết và cũng còn đó những điểm mạnh và tài năng để phát huy và cống hiến".

Có câu chuyện ông chủ có ba người đầy tớ, trước khi đi xa liền gọi ba người đầy tớ đó lại trao cho mỗi người những khoảng tiền khác nhau, kẻ ít người nhiều, và dặn dò đầy tớ hãy dùng số tiền đó để làm giàu và sinh lợi cho ông. Khi ông chủ đi xa, người thì dùng số tiền đó để làm ăn và gây lời, kẻ thì dùng tiền buôn bán cũng gây được lợi, kẻ khác thì sợ quá đành chôn số tiền xuống đất và ngày đêm canh giữ. Khi ông chủ quay về, hai đầy tớ làm ăn có lời được ông chủ thưởng tặng theo mức lời mà họ làm ra, còn kẻ lười nhác đem chôn tiền tiền xuống đất thì bị đuổi đi.

Các em thân mến, tài năng và cơ thể chúng ta cũng giống như số tiền mà ông chủ trao cho các đầy tớ. Kẻ ít người nhiều, kẻ thì đô Úc, người thì bảng Anh, nhưng quan trọng là cách chúng ta sử dụng cái vốn đó để không chỉ làm giàu cho bản thân mà còn làm giàu cho xã hội, những người quanh mình.

Hãy là người trưởng thành và nhìn đời một cách tỉnh táo, khôn ngoan để biết mình muốn gì, mình có gì, và mình có thể làm gì.

Là con gái thật tuyệt, em nhỉ?! :)
http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Con-Gai-That-Tuyet-Le-Cat-Trong-Ly/ZWZDF7FC.html

(27/10/2012)

---

Giữ được nụ cười khó lắm, nhưng cười được trong cuộc sống khó khăn sẽ làm mọi thứ trở nên dễ dàng hơn để bước tiếp. Chúc các tình yêu luôn biết nở nụ cười nhé! ♥

(01/11/2012)

Sunday, September 16, 2012

Linh tinh tơ lòng



Lúc nào mình cũng tâm niệm rằng, bất kể là đoàn thể nào, do ai lập ra, chỉ cần là một đoàn thể với mục đích giáo dục nhân bản cho thanh thiếu niên, thì đoàn thể đó đáng trân trọng, vì vậy, bao nhiêu năm qua, mình cố gắng hết sức để luôn có cái nhìn thiện cảm và tôn trọng với Thiếu Nhi Thánh Thể, Gia Đình Phật Tử, Đoàn Thanh Niên Cộng Sản, và bây giờ là Sao Bắc Đẩu (có thể ở Việt Nam còn nhiều đoàn thể khác mà mình không biết).

Trong xã hội loạn lạc ngày nay, khi giới trẻ lớp thì chém giết nhau, lớp thì cuồng si thần tượng thái quá, lớp thì yêu đương nhăng nhít, thì những người lớn âm thầm hy sinh thời giờ tạo cho các em một sân chơi, cố gắng hết sức tạo ra một lực hút, hút các em trở về lối sống nhân văn, dạy các em những giá trị đạo đức đang mai một, đó là điều đáng quý, và mình luôn tin rằng, những con người như thế đáng được tôn vinh như nhà giáo dục ưu tú không thua gì thầy cô đứng nơi bục giảng trường lớp.

Chính vì vậy, mình luôn rất tôn trọng những đơn vị Hướng Đạo bạn, cũng như những đoàn thể thanh thiếu niên khác, những người huynh trưởng đó, đang bỏ ra thời gian, sức lực, và tâm trí để giữ lấy các em, lôi kéo các em ra khỏi những hư nát của xã hội. Nhưng đâu đó mình vẫn luôn cảm thấy xót xa, khi thực tế, không phải đoàn thể nào cũng đi đúng theo lý tưởng họ đặt ra, có đoàn thể, lý tưởng là một câu khẩu hiệu nghe rất hoành tráng, nhưng đường lối và cứu cánh thì hoàn toàn…trớt quớt. Hay đơn giản mục đích tồn tại chỉ để bóp chết những đoàn thể khác.


Vì vậy, mình mong rằng, vì các em, vì lý tưởng của từng phong trào, tư tưởng thù ghét lẫn nhau, cất qua một bên đi, nhìn về các em, lấy nụ cười hồn nhiên của các em làm kim chỉ nam, lấy tương lai của các em làm mục tiêu, đừng lấy sự sống còn của nhau ra mà tranh giành, hèn hạ lắm!
---
Hướng Đạo chưa được nhà nước công nhận, chuyện đó ai cũng biết, và mức độ nghiêm trọng của chuyện này, ở một vị trí nào đó, ai cũng rõ. Mình không bàn tới những yếu tố chính trị có liên quan, mình bàn tới chuyện này với một thái độ tiếc nuối.

Tiếc thứ nhất là vì Hướng Đạo không được công nhận, nên bao giờ trại Hướng Đạo nào lớn lớn một chút (cứ cho vài trăm là lớn nhé) thì y như rằng các chú công an đến hỏi thăm hoặc đuổi về. Hụt hẫng quá!

Tiếc thứ hai là vì Hướng Đạo không được công nhận, nên đến cả bộ đồng phục có những vùng, còn không được mặc, chỉ dám xếp cất trong tủ, lâu lâu len lén lấy ra mặc, chụp một tấm hình để dành ngắm đỡ ghiền. Đồng phục là một trong những phương pháp giáo dục của Hướng Đạo. Bị chôm mất một công cụ giáo dục. Oan uổng quá!

Tiếc thứ ba là vì Hướng Đạo không được công nhận, nên Văn phòng Hướng Đạo thế giới cũng đành buông tay, và vì VPHDTG buông tay nên những cuộc chơi của người ta, mình đành ngồi nhà online xem hình cho đỡ thèm. Đau lòng quá!

Thỉnh thoảng những buổi tối mất ngủ như vầy, mình hay nằm mơ mộng, tới một ngày nào đó không xa, mình sẽ được thấy trên trang web chính thức của Văn Phòng Hướng Đạo Thế Giới ngay chỗ vùng Châu Á Thái Bình Dương có hiện chữ Việt Nam. Cũng có những lúc khác mình mơ trại họp bạn Hướng Đạo Thế Giới sẽ tổ chức ở Việt Nam, ở núi Bạch Mã hay ở rừng Tùng Nguyên chẳng hạn. Rồi mình còn mơ, cùng với anh em Hướng Đạo trên thế giới mình tham gia những dự án cộng đồng như “Làm sạch thế giới” (Clean up the world), hay “Tấm vé vào đời” (Ticket To Life). Cũng có lúc mình mơ thấy rằng vì Philippines hay bị bão và thiên tai quá, nên Văn Phòng Hướng Đạo Vùng Châu Á Thái Bình Dương chuyển về Sài Gòn nữa kia… Rất nhiều những giấc mơ mình mơ cho Hướng Đạo nước nhà, biết là con đường đó xa xôi và gập ghềnh, nhưng thật sự, tuổi trẻ mình, mơ ước lắm!


Hôm nay, một đêm mưa rả rích, nằm ở nhà nhớ những đêm mưa nằm giữa đất trời Makiling, những ngày xa nhà đi học làm trưởng Hướng Đạo, kiến thức rất nhiều nhưng đọng lại trong mình vẫn là 3 điều này “Duty to God_Duty to Self_Duty to Others”.

Đêm nay, lại một đêm nữa, mơ đến ngày tự hào bắt tay trái với các Hướng Đạo Sinh trên toàn thế giới và nói rằng “Chào bạn, mình là Hướng Đạo Sinh Hướng Đạo Việt Nam”…

Rồi sẽ thành thôi…biết đến bao giờ nhỉ…

-Tâm Vũ-

Monday, July 2, 2012

Viết cho em

Em thương mến,

Đã có lần em hỏi chị, đi Hướng Đạo có làm cho cuộc sống của em dễ dàng hơn không? Sống ngay thẳng có làm đường đời em mai này thẳng tắp hơn không? Chọn cách đứng trên đôi chân của mình có làm cuộc đời em vinh quang hơn không? Chị không nhớ rằng lúc ấy mình đã trả lời em thế nào, nhưng chị nghĩ rằng những lời có cánh mà chị nói với em ngày xưa ấy, chắc không đúng đến 70%, bởi em cần bước chân ra đời, bước chân ra khỏi sự đùm bọc, đỡ nâng của mẹ cha để thấy cuộc sống vô thường đến dường nào. Vì vậy,

Đi Hướng Đạo không làm cuộc sống của em dễ dàng hơn đâu, nhưng đi Hướng Đạo cho em một nơi để em ngã thử, để em sai thử, để em bị la thử, để em làm lãnh đạo thử,… để em thử những thứ mà cuộc đời chỉ cho phép em làm một lần. Sống ngay thẳng không làm đường đời em thẳng thớm hơn, nhưng sống ngay thẳng cho phép em bước đi và ngẩng cao đầu, sống ngay thẳng cho em cơ hội được làm chính mình, để mỗi sáng thức giấc em không cần phải quyết định hôm nay mình đóng vai gì, vì đơn giản em là em thôi. Chọn cách đứng trên đôi chân của mình không làm cuộc đời em vinh quang hơn, nhưng đứng trên đôi chân của mình nghĩa là em làm chủ cuộc đời mình, nghĩa là em được lớn lên, em được tự hào với những thành quả mình đạt được.


Cuộc đời không phải bức tranh đơn sắc, cũng không phải là cuộc hành trình dễ dàng. Cuộc đời là những thành công và thất bại, cuộc đời là những chuyến đi bất tận và thử thách. Em lớn lên và quyết định khai phá nó. Em sẽ tô vào bức tranh đó những cung màu bí ẩn, và đi đến những miền đất mới. Cuộc đời không đơn giản như đếm một, hai, ba, cũng không dễ như bản morse tíc te. Cuộc đời đôi khi đẩy em đến những đoạn đường buộc em phải chọn là hai hay là ba, và cũng khó như khi chơi trò chơi lớn, em quyết định ngồi thật lâu để giải mật thư hay mở đáp án và đi tiếp. Sống là một hành động can đảm và thi vị.

Em thương mến,

Hôm nay chị đọc lại lá thư đã ngả màu em gửi chị, cũng lâu lắm rồi, cái hồi chị em mình còn chơi trò gửi thư cho nhau ấy. Cuộc sống thật quá dễ dàng khi mình còn thơ bé, em nhỉ? Giống như ếch ngồi dưới giếng và nghĩ bầu trời kia hẳn chỉ nhỏ bé thôi, nhưng rồi như cá bé nhỏ bơi ra biển lớn, choáng ngợp, chới với, hụt hẫng, thất bại, nản chí, cuộc sống…lợi hại quá! Chị chợt nghĩ phải viết cái gì đó cho em, và cho chị nữa, để chị em mình cùng lên tinh thần, phải thật vững vàng, phải thật dũng cảm, bởi sống là chiến đấu, sống là phải tiến lên, sống là một vinh dự.

Mừng em tốt nghiệp, mừng em chuẩn bị làm người lớn. Trên con đường dài phía trước, biết đâu được chị em sẽ lại có cơ hội bước cùng nhau.

Hẹn em!


-Tâm Vũ-

Tuesday, June 19, 2012

Ba của con


Ba lớn lên trong gia cảnh đông anh em và thiếu thốn, ba hay kể chuyện lúc nhỏ cả nhà mua một tô phở rồi thêm nước vào rồi bỏ cơm vào ăn, hay chuyện ăn nước mắm pha muối. Ba lớn lên trong cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”, là sự nhẫn nhịn của bà nội và sự bất đắc chí của ông nội. Ba lớn lên giữa hai chế độ của đất nước, là tìm mọi cách trốn nghĩa vụ, là bằng mọi giá phải đậu đại học. Ba lớn lên trong sự kỳ vọng tột cùng của ông bà nội và sự cậy trông của bốn cô em gái. Ba lớn lên và bước vào đời với bao mặc cảm, tự ti.

Ba trưởng thành trong một gia đình đông đúc và xô bồ nội ngoại, thỉnh thoảng ba lại nhắc tới ông dượng bà dì nào đó đã từng cho nhà ký gạo, lít mắm ngày xửa ngày xưa. Ba trưởng thành trong sự nghiêm khắc quá mức của ông nội và sự câm nín tột độ của bà nội. Ba trưởng thành cùng với lòng bất mãn, và những nỗi niềm hoài cổ, vọng ngoại. Ba trưởng thành cùng với những mơ ước và quyết tâm không chỉ của riêng ba. Ba trưởng thành và hiên ngang giữa đời dù xung quanh có bao nhiêu bão tố đi nữa.

Con biết đến ba là đôi tay vững chắc trong những trưa hè nắng nóng ba ru con ngủ. Con biết về ba như người đàn ông hoàn hảo nhất trên trần đời, ba là bác sĩ giỏi nhất trên thế gian, là nghệ sĩ ghi ta xịn nhất thế giới, là ông bố đảm đang nhất đời này, ba là người kể truyện ma hay khủng khiếp, lần nào ba kể truyện Vàng và máu con cũng bị mất ngủ, … ba là người nửa đêm thức dậy và tìm thấy con đang ngồi khóc trong tủ vì nhớ mẹ, ba là người phát hiện ra con bị té xe chỉ cần nhìn vào ngón chân của con. Ba là siêu nhân của đời con!

Con lớn lên cùng với tình thương bao la của ba, mẹ đi làm xa, mẹ đi công tác, mẹ vắng nhà, vì vậy con gần gũi ba hơn hết. Lần con lén lấy dao cạo râu của ba cạo cho trái cam hết sần sùi rồi bị đứt tay, cũng là ba ẵm con dù con đã 10 tuổi. Buổi trưa cúp điện con không chịu ngủ, cũng là ba thức cả trưa để quạt rồi gãi lưng cho con ngủ. Vừa giặt đồ vừa trả bảng cửu chương cho con cũng là ba, vừa đọc sách y khoa vừa canh con học anh văn cũng là ba. Tuổi thơ con là những hình ảnh không thể xoá nhoà của ba.

Ba không bao giờ nói ra, nhưng con biết trong ba chị em, ba kỳ vọng nhất ở con, ba mong con sẽ là bác sĩ, giống ba, biết sao được…con không có duyên làm “lương y” ba à (lang băm thì may ra)! Mất hơn cả năm trời ba mới có thể chấp nhận thực tế rằng con từ bỏ ý định thi y.

Ngày người cha, con mua đãi ba bánh su kem, nhỏ xíu mà thấy ba vui vui hẳn. Cảm ơn ba vì đã yêu thương con. Cảm ơn ba vì những lần ba thét ra lửa. Cảm ơn ba đã nhớ hết tất cả những kỷ niệm tuổi thơ con. Cảm ơn ba vì ba là chồng mẹ và vì ba là ba con. Mừng ba ngày người cha! Ngày mai con sẽ lại ủi áo sơ mi và áo bờ lu cho ba nhé!

-Tâm Vũ-

Tuesday, May 15, 2012

Thiếu sinh


Trồng một cái cây từ hạt, nhìn cành cây nhỏ bé mỏng manh vươn lên, tưới nước, bón phân, chăm chút từng ngày. Rồi cây vươn mình lớn lên, rồi cây vững chãi chống chọi mưa nắng. Cũng có lúc cây heo héo vì thiếu nước, cũng có lúc cây ngả nghiêng, nhưng rồi cây vẫn ở đó. Một ngày nọ, cây phải được chuyển sang một cái chậu mới lớn hơn, vì chậu cũ không còn hợp với cây nữa, nếu cứ để cây ở lại chậu cũ, cây không thể lớn nữa, những  cây con khác cũng không lớn nổi.

Huấn luyện một em thiếu sinh cũng vậy. Ngày nhận em vào đoàn là ngày trọng đại của một Thiếu trưởng, và có lẽ cũng của em nữa. Quan sát em qua từng trò chơi, tìm hiểu em qua những câu chuyện bâng quơ, đọc tính cách em qua năm tháng, gắng sức uốn nắn những tật xấu của em, rèn luyện cho em những đức tính cần thiết. Nhìn thấy em ngả lòng, nản chí, ra sức vực em dậy, trao trách nhiệm cho em. Đôi khi vì cuộc sống, thiếu trưởng lơ là nhiệm vụ mình, em như cây thiếu nước, như chậu có cỏ dại, rồi giật mình, thiếu trưởng thầm trách mình và bứt tóc vò đầu nghĩ cách “bù đắp”. Em lớn lên mạnh mẽ, trào dâng sức sống. Ngày em tuyên hứa, lại là một ngày trọng đại khác, thiếu trưởng hãnh diện đại diện cho phong trào trên toàn thế giới để nhận lời hứa của em, đội trưởng em vênh mặt nhìn trời vì đã xuất sắc huấn luyện một tân sinh, em rưng rưng đọc lời hứa. Rồi em lấy hạng nhì, em thi chuyên hiệu, em làm đội trưởng, em ướm lời xin học hạng nhất, em đang trưởng thành. Thiếu trưởng chợt giật mình nhận ra năm nay em lên lớp mười, vậy là đã đến lúc em phải rời đơn vị như cá bé nhỏ rời ao tù bơi ra biển lớn, như người võ sĩ lên núi học đạo tới ngày rời núi hành đạo đi khai phá giang sơn. Nén những tiếc nuối, thiếu trưởng gọi em ra riêng nói chuyện, nhìn em lặng lẽ khóc vì không muốn rời đoàn, khuyên nhủ em nay đã lớn, em cần chơi những cuộc chơi lớn, người lớn ai lại chơi với con nít, cười với em, em có biết bão tố trong lòng thiếu trưởng em cũng dữ dội như thứ sóng trào trong lòng em? Ngày em rời đoàn, em khóc, cả thiếu đoàn khóc, thiếu trưởng em không khóc, giữ vẻ mặt nghiêm nghị, em thầm trách thiếu trưởng em lạnh lung chai đá, bao năm ở với thiếu trưởng, giờ em rời đoàn mà trưởng em như cục đá. Em có biết khoảnh khắc đeo ba lô cho em, bắt tay người trưởng khác, trao gửi em, nhìn em bước qua thử thách, có thử gì đó đang vỡ vụn, sụp đổ? Giống như thước phim lia nhanh, mọi kỷ niệm với em chợt vụt qua, tự hào và tiếc nuối.

Cây vươn lên mạnh mẽ nơi chậu mới, cây bắt đầu nở những bông hoa đầu tiên. Hoa nở rồi tàn, cành lá đâm chồi nảy lộc, xum xuê. Qua tháng năm, cây bắt đầu ra trái, những trái cây đầu mùa nhỏ nhắn, ngọt ngào. Và cây nay đã lớn.


Cá bé nhỏ bơi ra biển lớn, em vùng vẫy, em đi trại thường xuyên, em làm thủ công trại càng lúc càng điêu luyện, em thách thức cả những kỷ năng mà ngày nào em còn chưa lành nghề. Rồi em biết đến lửa dặm đường, em biết đến bảo huynh, bảo tỷ, em làm quen với toán tráng, em bắt đầu biết giúp ích. Em bây giờ đã là một đàn anh, đàn chị chững chạc, được các em Sói con và thiếu sinh chạy lại chào. Thỉnh thoảng trong các trò chơi của bọn trẻ, chúng nó phải đến chào và xin chữ ký của em. Đôi khi chúng nó chơi trò nấu ăn, và em được làm giám khảo chấm điểm. Rồi khi thời cơ đến, em được gửi đi huấn luyện, em học làm trưởng. Em ríu rít kể chuyện em đi huấn luyện, gặp bạn mới, gặp các trưởng trong ban huấn luyện, em kể vô tư, em kể hồn nhiên, với bầu nhiệt huyết bùng nổ, với một đam mê không giấu giếm. Em cười. Có ai nói với em, nụ cười này đã hơn một lần thiếu trưởng em được nhìn thấy? Có ai nói em nghe, nụ cười này của em là thứ thuốc tăng lực có công dụng tức thì của thiếu trưởng em? Rồi em đi thực tập. Ngày em quay trở lại đơn vị cũ thực tập, với chức danh “phụ tá”, em có biết một lần nữa sóng dậy trong lòng trưởng của em, đó là cuộn sóng trào của niềm tự hào, vị ngon của quả ngọt đầu mùa. Và giây phút đó, thiếu trưởng em thở phào, đoạn đường đi cùng em chính thức kết thúc, con đường phía trước em tự đi nhé, bởi em sẽ dẫn theo một em nhỏ, ngơ ngác, rụt rè đi cùng mình…

Có những niềm vui nhỏ bé, đơn sơ như vậy, có những công cuộc thầm lặng như vậy, kết quả chỉ thấy sau nhiều năm, năm năm, mười năm chăng? Cứ bước đi em nhé! Em sẽ làm tốt cả! Em có nhớ lời thiếu trưởng em nói trong đêm tĩnh tâm trước ngày em tuyên lời hứa không? “Em đừng run, em đừng sợ, vì khi em tuyên lời hứa em không cô đơn, trước mặt em là thiếu trưởng của em mà, còn sau lưng em là đội trưởng của em, người đã rất kiên nhẫn hướng dẫn em những ngày qua…” Cuộc hành trình của em, chưa bao giờ đơn độc, em nhé!

-Viết cho em, nhân dịp em bắt đầu đi thực tập-

-Hải Ngưu Thận Trọng-