Thursday, June 13, 2013

Câu chuyện một ngày, và câu chuyện của niềm tin



Người ta nói, trái đất vẫn xoay dù con người muốn hay không. Có người đặt giả thiết sau vụ nổ Big Bang, vũ trụ này tiếp tục giãn nở đến vô cực, nghĩa là trái đất xoay nhanh hơn để li tâm; có người khác đặt giả thiết rằng sau Big Bang hàng tỉ tỉ năm về trước, vũ trụ này đang co nén lại, nghĩa là trái đất đang xoay chậm lại, và đến lúc gia tốc bằng 0, vận tốc xoay bằng 0, trái đất sẽ bị hút về mặt trời. Và dù cho trái đất xoay nhanh hay chậm, giãn nở hay co nén, chúng ta, hơn 7 tỉ người trên hành tinh này vẫn sống, đếm từng cái bình minh, hay hoàng hôn của đời mình.

Chúng ta đã từng được nghe kể về những con người đặt dấu cuộc đời mình rất ấn tượng, ví dụ như khi nhắc đến nhà triết học, toán học vĩ đại Descartes người ta sẽ nhớ ngay đến câu nói đậm chất triết lý “Tôi tư duy nên tôi tồn tại” (I think, therefore I am); hay cứ nói đến Aristotle người ta sẽ nhớ “Một trí óc minh mẫn trong một cơ thể cường tráng” (Mens sana en corpore sano), hay Beethoven với các bản Symphony bất hủ, hay rất nhiều những con người xuất chúng, vĩ đại khác đã bước qua cuộc đời và làm cho cái tên của mình trở nên đặc biệt.

Thật dễ dàng khi nhớ về ai đó với thật nhiều tài năng và điều kiện; nhưng đôi khi thật khó để nhớ về một ai đó ít tài năng hơn, thiếu thốn điều kiện hơn, nhưng đã đi qua cuộc đời với một niềm tin vươn lên mãnh liệt.

Dưới ánh đèn sân khấu tại một buổi dạ tiệc sang trọng tầm cỡ 5 sao, SCC mời 4 bạn trẻ đến và chia sẻ câu chuyện của mình, câu chuyện những ổ voi, ổ gà em đã cản trở em đến trường như thế nào, câu chuyện SCC đã đồng hành cùng em. Bốn câu chuyện về niềm tin, có em đã đi làm, đã vững vàng chèo lấy thuyền mình vượt qua biển lớn cuộc đời, có em đang đứng nơi ngưỡng cửa cuộc đời, đang gom góp dũng khí và nhiệt huyết để đi trên đôi chân của mình, cũng có em ở lưng chừng con đường và luôn nhắc mình phải bước tiếp. Cả 4 câu chuyện xâu chuỗi lại thành một câu chuyện lớn, cũng giống như hoàng hôn qua đi để đêm về, và rồi trời sáng; điều đó cũng có nghĩa rằng dù đêm có đen, dù mưa có to thì trời cũng sáng và mưa cũng tạnh, chỉ cần kiên trì và quyết tâm đi qua, hẳn sẽ có một điều vô cùng tốt đẹp đang chờ ta.

Hãy tưởng tượng bạn đang đứng trong một căn phòng với rất nhiều cánh cửa bí ẩn khác nhau, bạn không biết cánh cửa nào sẽ dẫn đến đâu, và có một người bạn khác đến bên cạnh bạn, khoác tay lên vai bạn nói rằng “Bạn hãy chọn một cánh cửa đi, dù bạn chọn cánh cửa nào, hãy đi trọn con đường và làm hết sức mình, tôi sẽ đồng hành cùng bạn cho đến cánh cửa kế tiếp, khi bạn đã đủ vững vàng.” Vậy thì bạn hãy nhớ dũng cảm chọn một cánh cửa mà đi tiếp, vì nếu bạn chọn cách quay đầu, bạn sẽ không biết được rằng đằng sau mỗi cánh cửa kia đều có một vòng nguyệt quế đang chờ.


Niềm tin, giống như một hạt giống, khi bạn bỏ trong túi, cất giữ cẩn thận, hạt giống đó cứ trơi trọi và không bao giờ lớn lên. Nếu bạn chấp nhận mang hạt giống gieo xuống đất, nhìn nó thối rửa đi để đâm chồi nảy lộc, thì đến một ngày bạn sẽ thấy nó sinh hoa kết trái. Niềm tin phải được thử thách để lớn lên, phải được tưới tiu để vững chãi, phải hứng nắng vàng để xanh tươi. Nghĩa là nếu không có những lần heo héo, sâu ăn mất cái lá, chim mổ mất hoa trái đầu mùa, cây sẽ không đâm rễ sâu vào lòng đất, mất cái lá để mọc thêm nhiều lá khác sum suê, mất quả đầu mùa để những mùa sau hoa trái ngọt hơn.

Chúng ta hãy nhớ rằng, dù có ai đó trông giông giống bạn, thì họ cũng không là bạn, bạn là duy nhất, và những tài năng bạn có là duy nhất, bạn không thể làm mọi thứ, bạn chỉ có thể làm được vài thứ, vì vậy, cùng với cái tôi duy nhất của mình, bạn hãy làm vài thứ mà bạn có thể đó với hết sức của mình.

-Tâm Vũ-

Wednesday, June 12, 2013

Thư gửi em tân đội trưởng



Em thương yêu,

Hôm nay là ngày 12 tháng 6. Đúng một năm trước, chị đã nói với phụ tá của chị rằng chị sẽ phải lập một đội mới và phải đào luyện ra một đội trưởng mới. Cách đây 6 tháng, chị nói với hai đội trưởng hiện tại của chị rằng dù người được chọn là ai, chị cũng sẽ huấn luyện người đó như chị đã huấn luyện các em.

Em thương yêu,

Cách đây một tuần, chị ngồi lại với hội đồng đoàn, thảo luận và chọn ra đội hình mới, chị trao trách nhiệm thông báo này cho các chị đội trưởng, và chị đã nhìn thấy những giọt nước mắt. Chị thấy những cái siết tay lưu luyến của người ở lại và người ra đi, chị nhìn thấy các em rưng rưng, chị cũng buồn, nhưng chị mừng là bao năm qua, các em đã thực sự sống trong một gia đình, coi nhau là ruột thịt. Chị mong là các em đã có những kỷ niệm đẹp nhất, để rồi mai này, em sẽ có dịp ngồi ngách chân trước lều khoe với đội sinh của mình rằng “ngày xưa nó như thế đó”.

Em thân mến,

Lãnh nhận một trách vụ là một sự thăng tiến, là một dấu mốc tuyệt vời. Từ nay em sẽ không còn là anh/chị Hướng Đạo ai chỉ gì làm đó, biết thì làm, không  biết thì nghỉ. Từ nay em sẽ phải luôn tự nhắc nhở mình rằng những gì em làm, những gì em nói, sẽ không chỉ là riêng em, mà còn ảnh hưởng đến cả đội. Em vui, em buồn  không phải là chuyện riêng em nữa, mà em vui, em buồn cả đội sẽ cùng tâm trạng với em.

Lãnh nhận một trách vụ là một niềm vinh dự, là một bước ngoặc trong đời thiếu sinh. Ai đi qua tuổi thiếu mà chưa một lần cầm đội, thì quả là một sự tiếc nuối. Vì vậy, em sẽ phải học cách trở thành một nhà lãnh đạo đắc nhân tâm, em phải học cách hy sinh những ích kỷ cá nhân, em phải học cách vượt qua những yếu đuối cá nhân để mỉm cười, mỉm cười thật sự trước một khó khăn, em sẽ phải học cách trở thành người đứng lên, kéo đội đứng lên và đi tiếp về đích.


Lãnh nhận một trách vụ là một niềm vui, là một sự gia nhập. Cầm đội nghĩa là em chính thức gia nhập một cái hội kín mang tên “hội những thằng đội trưởng” trong cái hội đó, em sẽ được chia sẻ những mánh khóe cầm đội, những trò chơi mà chỉ có những đứa đội trưởng được tham gia. Em sẽ được báo trước cái giờ trực đêm bí mật để cùng trực chung với “đám đồng hội đồng thuyền”. Thỉnh thoảng, em sẽ được lén lút chuồn đi kể chuyện, rúc rich cười, len lén nấu món khoai nướng, … Tham gia vào cái hội này, em sẽ được nói một thứ ngôn ngữ mà chỉ có những thằng đội trưởng biết với nhau, để rồi sáng hôm sau nhìn nhau nháy mắt cười hi hí mà những đứa ngoại bang sẽ không hiểu nổi.

Lãnh nhận trách vụ đòi hỏi em phải nỗ lực nhiều hơn, cố gắng nhiều hơn, nhưng ở tầm cao đó, em sẽ được chạm đến những thành công đầu đời của mình. Cầm đội cho em cơ hội được làm sai và sửa sai. Cầm đội cho em cơ hội trải nghiệm những thứ em chưa từng trải qua.

Em thân mến,

Chị không hứa cầm đội là dễ dàng, con đường đó không trải toàn hoa hồng, vinh quang đó không dễ dàng có được. Nhưng chị hứa, nếu em cố gắng, nếu em mở mắt, vảnh tai và sắp sẵn, vinh quang đó là của em và đội.

Chị không hứa chị sẽ luôn là một thiếu trưởng dịu dàng, hay một đội trưởng đội kiểu mẫu hiền hòa. Nhưng chị hứa những khi em cần đến, chị luôn luôn sẵn sang hỗ trợ em. Chị cũng không hứa rằng sẽ cầm tay chỉ việc, sẽ không còn một chị Hải Ngưu đáng yêu và lúc nào cũng cười, nhưng bà Hải Ngưu dữ tợn đó sẽ luôn dõi theo từng bước đường cầm đội của em, để mỗi lần em mấp mé gần ổ voi ổ gà, chị sẽ túm em lại.

Em thương yêu,

Cuộc sống là một trận chiến liên tu bất tận, trao cho em cơ hội là đội trưởng, nghĩa là cho em cơ hội đấu thử. Vượt qua được trận chiến này, em sẽ vượt qua được những sóng to gió lớn của cuộc đời.

Chào em, em tân đội trưởng.

--HNTT--

Sunday, April 7, 2013

Six lessons of life



Lesson 1: Naked Wife
A man is getting into the shower just as his wife is finishing up her shower when the doorbell rings. The wife quickly wraps herself in a towel and runs downstairs. When she opens the door, there stands Bob, the next door neighbor. Before she says a word, Bob says, “I’ll give you $800 to drop that towel.” After thinking for a moment, the woman drops her towel and stands naked in front of Bob.

After a few seconds, Bob hands her $800 dollars and leaves. The woman wraps back up in the towel and goes back upstairs. When she gets to the bathroom, her husband asks,…

“Who was that?” “It was Bob the next door neighbor,” she replies. “Great!” the husband says, “Did he say anything about the $800 he owes me?”

Moral of the story:
If you share critical information pertaining to credit and risk with your shareholders in time, you may be in a position to prevent avoidable exposure.

Lesson 2:
A sales rep, an administration clerk, and the manager are walking to lunch when they find an antique oil lamp. They rub it and a Genie comes out. The Genie says, “I’ll give each of you just one wish” “Me first! Me first!” says the administration clerk. “I want to be in the Bahamas, driving a speedboat, without a care in the world.” Poof! She’s gone. “Me next! Me next!” says the sales rep. “I want to be in Hawaii,relaxing on the beach with my personal masseuse, an endless supply of Pina Coladas and the love of my life.” Poof! He’s gone. “OK, you’re up,” the Genie says to the manager. The manager says, “I want those two back in the office after lunch.”

Moral of the story: Always let your boss have the first say.

Lesson 3:

A priest offered a lift to a Nun. She got in and crossed her legs, forcing her gown to reveal a leg. The priest nearly had an accident. After controlling the car, he stealthily slid his hand up her leg. The nun said,”Father, remember Psalm 129?” The priest removed his hand. But,changing gears, he let his hand slide up her leg again. The nun once again said, “Father, remember Psalm 129?” The priest apologized “Sorry sister but the flesh is weak.” Arriving at the convent, the nun went on her way. On his arrival at the church, the priest rushed to look up Psalm 129. It said, “Go forth and seek, further up, you will find glory.”

Moral of the story: If you are not well informed in your job, you might miss a great opportunity.

Lesson 4:
A crow was sitting on a tree, doing nothing all day. A rabbit asked him,”Can I also sit like you and do nothing all day long?” The crow answered: “Sure, why not.” So, the rabbit sat on the ground below the crow, and rested.

...A fox jumped on the rabbit and ate it.

Moral of the story: To be sitting and doing nothing, you must be sitting very high up.

Lesson 5: Power of Charisma
A turkey was chatting with a bull “I would love to be able to get to the top of that tree,” sighed the turkey, but I haven’t got the energy.” “Well, why don’t you nibble on my droppings?” replied the bull. “They’re packed with nutrients.” The turkey pecked at a lump of dung and found that it gave him enough strength to reach the lowest branch of the tree. The next day, after eating some more dung, he reached the second branch. Finally after a fourth night, there he was proudly perched at the top of the tree. Soon he was spotted by a farmer, who shot the turkey out of the tree.

Moral of the story: Bullshit might get you to the top, but it wont keep you there.

Lesson 6:
A little bird was flying south for the winter. It was so cold the bird froze and fell to the ground into a large field. While he was lying there, a cow came by and dropped some dung on him. As the frozen bird lay there in the pile of cow dung, he began to realize how warm he was. The dung was actually thawing him out! He lay there all warm and happy, and soon began to sing for joy. A passing cat heard the bird singing and came to investigate. Following the sound, the cat discovered the bird under the pile of cow dung, and promptly dug him out and ate him.

Moral of the story:
1. Not everyone who shits on you is your enemy
2. Not everyone who gets you out of shit is your friend
3. And when you’re in deep shit, it’s best to keep your mouth shut !

Wednesday, March 20, 2013

Thư gửi em thiếu sinh nhân Ngày Hạnh Phúc Thế Giới.




Em thương yêu,

Hôm nay là Ngày Hạnh Phúc đầu tiên trên toàn thế giới, tổng thư ký liên hiệp quốc cho rằng yêu thương và chia sẻ sẽ mang đến hạnh phúc cho nhân loại. Chị nghĩ ông này hẳn phải là một Hướng Đạo Sinh mới có thể phát ngôn một câu nói mà một lúc bao hàm cả điều luật lẫn lời hứa Hướng Đạo như vậy, và chị đoan chắc vị huynh trưởng nhận lời hứa của ông ấy hẳn sẽ vô cùng tự hào. Nhưng rốt cuộc chị cũng không biết có phải ông ấy là Hướng Đạo Sinh không nữa, em nào biết thì nhớ báo với chị nhé.

Em thương mến,

Có nhiều lý do để chúng ta mỉm cười và nhận mình là người hạnh phúc. Chúng ta được sinh ra với thân phận con người, đó là một niềm hạnh phúc không ai chối cãi và tước đoạt, vì là con người nên chúng ta biết cảm nhận và bày tỏ sự cảm nhận ra cho những người hạnh phúc khác biết để mà chia sẻ. Vì là con người nên chúng ta có quyền sống và mang cuộc sống mình phục vụ người khác, làm cho người khác hạnh phúc, và do đó chúng ta hạnh phúc nhiều hơn nữa. Vì là con người nên chúng ta có quyền lựa chọn, lựa chọn sống hạnh phúc. Các em thấy không, là con người hạnh phúc đến như vậy đó.

Hiển nhiên đọc tới đây, không ít em cho rằng chị thật ấu trĩ, hoặc là kẻ mơ mộng, vì đầy rẫy ra đó là chiến tranh, thiên tai, bất công, bạo lực, vân vân và vân vân. Quả thật thế giới này không mang màu hồng như trong truyện cổ tích, em quên rồi sao, thế giới này có màu xanh biển và xanh lá chủ đạo. Nhưng đã có rất nhiều những con người hạnh phúc quyết định không san sẻ hạnh phúc của mình cho những người khác mà thay vào đó đi trộm hạnh phúc của người khác về làm của riêng. Chính vì có những con người như vậy, thế giới này mới cần những Hướng Đạo Sinh giỏi như các em biết bao nhiêu.

Thế giới này cần những người nhỏ tuổi “mỗi ngày làm vui lòng một người”, những bạn trẻ “mỗi ngày làm ít nhất một việc thiện”, những chàng trai cô gái lập ra những dự án “giúp ích”, hay những huynh trưởng “không mong công ,mong thưởng”. Thế giới này cần những người trẻ nhiệt huyết như vậy khi họ lấy danh dự đời mình ra hứa sẽ giúp ích mọi người bất cứ lúc nào và xem chuyện giúp đỡ người khác là bổn phận.

Em thương yêu,

Có lần chị được tặng một tấm thiệp có ghi câu này “Lòng tốt giống như chiếc boomerang, luôn luôn quay trở lại”. Lòng tốt giống như một hạt mầm vậy, khi em gieo đi, lúc nào đó sẽ cho em bóng mát, chỗ dựa, hay chỉ đơn giản là làm xanh một mảng trời. Khi chúng ta cho đi những thứ chúng ta đang có, điều đó không có nghĩa chúng ta nghèo đi mà điều đó có nghĩa là một người anh chị em khác xung quanh chúng ta sẽ giàu lên. Khi chúng ta nhận lấy của một ai đó điều gì, điều đó không có nghĩa rằng chúng ta mắc nợ họ, mà điều đó nghĩa là em sẽ dùng cái mình nhận được để lại trao đi cho ai khác cần đến sự giúp đỡ của em. Khi chúng ta nhận được lòng tốt, chúng ta làm việc tốt cho những người khác xung quanh chúng ta, những người khác đó lại làm cho những người khác nữa việc tốt, thì hẳn tràn ngập trên thế giới sẽ toàn chuyện tốt, và chẳng mấy chốc thế giới lại xanh, lại đẹp thôi em ạ.

Hẳn em còn nhớ hai sự kiện làm rúng động thế giới, đó là trận động đất ở Haiti năm 2010 và trận sóng thần ở Nhật năm 2011 chứ? Những sự kiện làm cả thế giới phải bàng hoàng vì những thương vong và thiệt hại mà nó gây ra. Chị vẫn còn giữ lại tấm hình chụp những người bạn Hướng Đạo trong suốt sự kiện đó, khi họ dấng thân đến với những người gặp nạn mà không nề hà công việc vất vả, dơ bẩn và không có một hứa hẹn lương bổng gì.
 
Em thấy đó, đôi khi cho đi không dễ dàng, nhất là khi chúng ta có quá nhiều thứ phụ thuộc vào mình. Khi em chỉ có vừa đủ, em sẽ muốn cho đi vừa đủ, nhưng khi em có nhiều hơn, dường như em chẳng muốn cho gì, hay chỉ muốn cho chút chút, vì cho nhiều quá, mình sẽ không còn nhiều nữa. Cho đi là một bài học khó khăn cần phải học từng chút mỗi ngày. Đôi khi cho đi không phải chỉ là tiền của, đôi khi cho đi là một ánh mắt cảm thông, một nụ cười ủi an, hay một câu nói động viên.

Em có còn nhớ bài hát sinh hoạt mà chị đã từng dạy em không?

“Tiếc gì một nụ cười tặng nhau mỗi lần gặp nhau, tiếc gì một nụ cười tặng nhau mỗi khi sum vầy. Không ai giàu đến nỗi không cần một nụ cười duyên, không ai nghèo đến nỗi không thể cho nhau nụ cười.”

Em hãy bắt đầu từ những thứ giản dị như vậy, em nhé!

-Hải Ngưu Thận Trọng-

Monday, March 11, 2013

Giới trẻ



Hôm nay lễ tĩnh tâm mùa chay dành cho giới trẻ, nhân dịp đi lễ nghe cha giảng đôi chút về giới trẻ, có đôi chút bức xúc trong lòng nên viết ra. Không phải cha giảng sai, chỉ là những điều cha nói về giới trẻ ngày nay chưa đúng mà thôi.

Dẫn nhập bài giảng của mình, cha dùng dụ ngôn “Người cha nhân hậu” để dẫn chuyện. Đây là dụ ngôn mình thích nhất trong Tân Ước. Trước đây mình rất ghét dụ ngôn này vì sự bất công của nó. Thằng con khốn nạn như vậy mà lại được chào đón hân hoan, trong khi người anh chăm chỉ, vâng phục thì lại có vẻ bị ra rìa. Nhưng rồi càng lớn, càng ngẫm nghĩ, khi nhìn nhận câu chuyện trên quan điểm một đứa con hoang đàng, mình cảm thán tình Cha cao vời. Quả là một câu chuyện hay về tình yêu của Cha và sự tự do của loài người.

Bài giảng hôm nay cha nói tới 3 điều mà mình không đồng ý.

1. Giới trẻ ngày nay thứ quan trọng nhất là cái điện thoại di động lúc nào cũng chỉ gắn kết với cái điện thoại. – Thật ra thì điều này đúng với một bộ phận giới trẻ nhất định, nhưng mình không thích kiểu “cá mè một lứa”. Điện thoại của mình giá khoảng 300 ngàn chỉ có thể nghe, gọi, nhắn tin và báo thức. Đối với mình, điện thoại là phương tiện chứ không phải cứu cánh. Không có điện thoại, mình vẫn có khối thứ khác giúp mình liên lạc. Và mình tin điều này đúng với không ít người. Đừng đổ lỗi cho công nghệ, lỗi nằm ở người sử dụng công nghệ.

2. Ra đời thứ người trẻ ngày nay trông đợi đó là “kiếm nhiều tiền”, việc ít tiền thì dăm bữa nửa tháng nghỉ, việc không có tiền lại càng không làm. – Tiền ai cũng cần để sống. Mình thích tiền, thích kinh khủng. Nhưng mình vẫn sống tốt khi không có tiền. Có nhiều lúc ra đường trong túi chỉ có mười ngàn, có sao đâu, mình còn trẻ mà! Cũng có lúc vì không có tiền nên đi bộ cho đỡ tiền xăng, có sao đâu, mình còn khoẻ mà! Có những lúc lao đầu làm những việc không hái ra tiền nhưng biết điều đó có ích cho người khác, mình vẫn làm mà. Mình đi HĐ gần 8 năm có ai trả lương đâu, mình vẫn làm HĐ một năm, hai năm nữa và nhiều năm nữa. Với nhiều người, tiền là quan trọng nhất. Nhưng không phải đối với ai tiền cũng là điều đáng quan tâm nhất. Đừng trách tiền, hãy trách định kiến xã hội đã đánh giá con người dựa vào độ dày của bóp tiền.

3. Chuyện các nữ tu dòng kín sống thầm lặng và cách biệt, trong khi những người trẻ không thể sống thiếu internet dù chỉ 3 tiếng đồng hồ. – Với một số đông giới trẻ, đúng, internet là phương tiện, là cứu cánh, là thần thánh. Nhưng cũng có những người internet chẳng qua chỉ là công cụ giải trí, có cũng được, nhịn một chút cũng không sao. Mình đã từng ở trong một dòng kín gần như một tuần lễ, không điện thoại, không internet, không chuyện trò, có sao đâu. Thật ra, thế giới này nhờ internet mà gần nhau hơn. Mình trách những người trẻ nghiện cuộc sống ảo 1 thì mình trách những tổ chức dành cho giới trẻ 10. Cần phải làm gì đó, để tuổi trẻ được sống với tuổi mình, được vui, được đi, và được giúp đời.

Ở xã hội ngày nay, người ta cứ đổ lỗi cho tuổi trẻ, người ta nói “trẻ trâu”, người ta nói “9x bốc đồng”, người ta nói giới trẻ suy đồi đạo đức. Đúng. Nhưng đợi đã, có ai nghĩ rằng, những hoạt động cho giới trẻ cũng đang làm việc thiếu hiệu quả không? Có ai nghĩ rằng tuổi trẻ không nhận được những hướng dẫn cần có để làm hành trang vào đời không? Có ai thấy rằng tuổi trẻ được có được niềm tin từ thế hệ đi trước không? Ở những chương trình trao đổi giới trẻ, cơ hội thường thiên về những người trẻ xuất sắc nhất, nhưng còn những người trẻ không được trời phú cho sự thông minh xuất chúng nhưng lại luôn dấng thân và mong muốn được học hỏi thì sao? Ở những sự kiện quốc tế, người ta nhìn thấy những người trẻ rạng ngời giỏi giang, lắng nghe những con người có hành trình học tập xuất chúng, nhưng đâu đó ở mảnh ruộng cằn cỗi, có ai lắng nghe ý kiến em vẫn miệt mài kiếm cơm bằng nghề mót lúa, nhổ đậu phộng thuê chăng? Tuổi trẻ không thiếu những người dấng thân, tuổi trẻ không thiếu những người bỏ phố về làng, tuổi trẻ không thiếu những người chối tiền để đem yêu thương đến người nghèo. Tuổi trẻ cần sự quảng đại của người đi trước, tuổi trẻ cần người đi trước tin và dạy dỗ. Tuổi trẻ có thể có nhiều sai lầm, nhưng tuổi trẻ cần sai lầm để lại đứng lên đi tiếp.


Mình không thích ai nhìn vào tuổi trẻ và rồi thở dài ngao ngán, tuổi trẻ cũng nhiệt huyết và rực rỡ lắm. Có những người trẻ ngớ ngẩn, cũng có những người trẻ tuyệt vời. Tuổi trẻ cần thiện chí của người lớn để vững vàng hơn, để những thử thách của cuộc đời tôi luyện, để những va chạm giữa đời làm cho sáng bóng. Những khó khăn của người trẻ hôm nay có thể người lớn chưa từng trải qua, vì vậy đừng cho rằng cuộc sống thời nay dễ dàng.  Cuộc sống này không dễ dàng chút nào, con đường của tuổi trẻ ngày nay cũng chông chênh và khó khăn, chỉ mong người lớn đừng đứng bên lề và chỉ trỏ, người lớn hãy cầm đuốc giúp thắp sáng con đường mịt mù đó, để tuổi trẻ không lầm lạc, không vấp ngã. Thế thôi.

-Tâm Vũ-