Thursday, December 31, 2015

A Dream

In last two months working at new organisation - The Library Project, there is one question I am usually asked "Why book?" , many people believe, a child life will not be better with just a book or a library.

That opinion might not be wrong. But let's consider this. My previous job is to provide scholarship to disadvantaged children in order to keep them at school, every year, I had to visit more than 100 cases, part of the questionnaire, we asked "What would you want to be when you grow up?". There are 60 children would say they wanted to be a police officer, 20 of them would state they wanted to be a teacher, about 10 would like to be a factory worker just like their parents, and the rest said they did not know what they wanted to be when they are older.

Why police officer? Why teacher? Why factory worker?

Why not astronaut? Why not scientist? Why not social worker?

Because they do not have chance to see the world as big as it is, they see the world as big as the rice field, with the village, with the cows, with the river, with the police officer lives next door, with the teacher at school, and their parents.

They do not have a chance to read an adventure books, or to travel to other planet with the Little Prince, or know the story of the cat who teaches the seagull to fly, ect. They don't even have a book at home, except for the text books. So...why not books? Why not libraries? The children may be hungry for food, they may not have a proper house, but The Library Project gives them a chance to dream, we spark in them a desire to grow bigger. It's said "dream is like the Great Bear stars, ones never touch to the stars, but without it, we're all lost"

A book gives a child a compass to find a way.

Sunday, July 19, 2015

Viết cho em, tuổi 13

Mơ gì ở tuổi 13?

Ở các nước phương Tây, 13 tuổi được coi là tuổi trưởng thành, ở tuổi này người ta không gọi một đứa trẻ là “trẻ con” nữa, mà gọi là “thiếu niên”. Ở phương Tây, sinh nhật 13 tuổi là sinh nhật long trọng, vì đó là cột mốc đời người. Ở Việt Nam, 13 tuổi vẫn còn là tuổi trẻ con, vẫn là cái tuổi đi thưa về trình. Ở tuổi này, trẻ con Việt Nam vẫn còn nhỏ dại lắm.

Nhưng thực tế đâu phải vậy, phải không các em?

Em thương yêu,

Cái tuổi 13 là tuổi mộng mơ tuyệt vời, em bắt đầu quen với những rung động cảm xúc đầu đời, em bắt đầu thấy mắc cỡ khi nắm tay bạn khác phái, em bắt đầu có những định nghĩa riêng về phái đẹp, em bắt đầu tò mò về phái tính, và em đã bắt đầu quan tâm đến việc chăm chút bản thân sao cho “đối phương” chú ý.

Tuổi 13 đẹp và trong sáng biết bao nhiêu, phải không em?

Ở tuổi đó, em bắt đầu dành một góc tâm hồn cho những mộng mơ tuổi trẻ, em mơ đến những buổi hẹn hò lén lút, em mơ những cái chạm tay, em mơ những lần ngồi sau xe “bạn ấy”, và em mơ đến những ánh nhìn ghen tị khi mọi người thấy em đi với “người ta”.

Ở tuổi đó, em bắt đầu vùng vẫy đòi tự do, em sẽ bắt đầu phản kháng người lớn, em bắt đầu nhận ra “người lớn chẳng hiểu gì hết”, em bắt đầu cảm thấy phiền phức với những câu hỏi của mẹ cha “đi đâu, với ai, làm gì, bao giờ về”, em bắt đầu bực bội với những cuộc điện thoại cắt ngang của người lớn “sao giờ này chưa về, đang ở đâu, về ngay”. Ở tuổi đó, em cần một khoảng trời của riêng em với những mộng mơ lãng mạn.

Em thương yêu,

Khi em bước vào tuổi 13, mẹ cha bắt đầu lo lắng. Em hoang mang với những thay đổi sinh lý, tâm lý. Mẹ cha cũng bối rối trong việc điều chỉnh sự quan tâm dành cho em.

Khi em bước vào tuổi 13, mẹ cha hiểu em đã bắt đầu lớn, em không còn là cô bé con của riêng mẹ cha, quẩn quanh đặc những câu hỏi “vì sao” nữa rồi. Em muốn chạy ra thế giới rộng lớn, em không thích sà vào lòng cha mẹ nữa, em thích dựa vào những người quen xa lạ ngoài kia để tìm những câu trả lời cho riêng em.

Khi em bước vào tuổi 13, một nỗi buồn mất mát bắt đầu xâm chiếm tâm hồn mẹ cha, bởi cha mẹ phải học cách nới lỏng vòng tay bảo bọc, che chở em, để em được dang cánh, bắt đầu những chuyến đi nhỏ đầu đời, nhìn em cựa mình bay vào cuộc đời.

Em thương yêu,

13 tuổi, em lớn đủ để biết ơn mẹ cha, vì những nhọc nhằn trên vai mẹ cha để em có bộ đồ đẹp, bát cơm trắng ngần. 13 tuổi, em lớn đủ đế nhìn thấy những sợi tóc bạc lẩn khuất đâu đó trên đầu mẹ cha. 13 tuổi, em lớn đủ để hiểu tiếng thở dài của mẹ cuối ngày ngồi tính tiền chi tiêu. 13 tuổi, em lớn đủ để biết cha mẹ yêu em đến dường nào.

Khi em bước vào tuổi 13, cha mẹ bắt đầu già đi bởi những bương bả cuộc đời. Khi em bước vào tuổi 13, cha mẹ bắt đầu cằn cỗi vì những lo toan và phong ba cuộc đời. Khi em 13 tuổi, đôi tay đó, đôi vai đó, đôi mắt đó, không còn nuột nà, dẻo dai và trong veo như tuổi đôi mươi vì những lao nhọc đời này.

Em thương yêu,

Bởi vì khi em 13 tuổi, em bắt đầu học làm người lớn, em hãy thấu hiểu cho những lo lắng của người lớn dành cho em, dù đôi khi em cảm thấy thật ngột ngạt, gò bó, và khô khan; em hãy cảm thông cho những câu hỏi chi li, soi mói, khó chịu của mẹ cha mỗi lần em cựa mình phản kháng.

Người lớn cũng đã từng đi qua tuổi 13, em thì chưa từng qua tuổi người lớn, vì vậy, không phải người lớn không hiểu gì cả, thật ra, có lẽ vì đã hiểu quá rõ cái tuổi 13 ấy, những cạm bẫy đường đời đó, người lớn sợ em va phải, vấp ngã, tổn thương. Bởi vì đã từng đi qua cột mốc đó, người lớn đã từng thở dài, giá có ai đó hướng dẫn mình những năm tháng đã qua, có lẽ mình đã không phải nuối tiếc như vậy.

Em thương yêu,

Em đang đi qua cái tuổi đẹp đẽ của thời niên thiếu, những mơ mộng đẹp đẽ mà 10 năm nữa nhìn lại, em bật cười “ôi trời cái chuyện 3 xu”, những rung động lăn tăn nhè nhẹ mà sau này em khó lòng tìm thấy lại. Hãy tận hưởng cái tuổi này hồn nhiên và vô tư. Và, em hãy mở lòng với những lo lắng của mẹ cha, như cái cách mẹ cha cũng loay hoay tìm cách hiểu em.

Mơ gì ở tuổi 13?

Em cứ mơ đến những khung trời của riêng em, vì tuổi 13 chỉ đến một lần, phải không em?

-HNTT-

Sunday, May 24, 2015

Trưởng

Tôi kính trọng anh vì anh là Trưởng
Tôi yêu anh là ở đức hy sinh.
Anh là ánh hồng khi buổi bình minh,
Là cơn gió mát giữa đêm hè oi ả.

Anh là giọng hót của con chim lạ,
Làm say mê ngây ngất tuổi Sói con.
Anh là người đã gõ cửa tâm hồn,
Cho tuổi Thiếu nhìn cuộc đời tươi đẹp.
Anh tượng trưng cho tinh thần Nghĩa hiệp,
Đưa Kha, Tráng sinh mạnh dạn vào đời.
Anh như con thuyền lộng gió biển khơi,
Cho tuổi trẻ đến bến bờ hạnh phúc.
Anh làm việc vì tình yêu thúc giục,
Yêu quê hương, yêu đất nước, yêu thanh niên.
Anh dấn thân nơi chẳng có bạc tiền,
Nơi chẳng có danh và cũng chẳng có lợi.
Anh đến với các em như mùa xuân mới,
Để cho đời tươi đẹp mãi không thôi.
Anh đến với các em như ánh mặt trời,
Để sưởi ấm những tâm hồn non trẻ.
Anh là linh hồn của những bà mẹ,
Đem cho con trái ngọt của yêu thương.
Anh là niềm hy vọng của quê hương,
Tôi kính trọng anh vì anh là Trưởng.
Chèo Bẻo Hay Lo
Trích Kỷ yếu Trại Huấn Luyện
Tùng Nguyên Liên Ngành 2004

Sunday, February 22, 2015

Nơi chốn tôi qua


Ghi lại những nơi đã đặt chân đến dù chỉ là vài giờ ngắn ngủi và chỉ những nơi mình còn nhớ:

1. Việt Nam: Fansipan, Sapa, Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Phan Thiết, Vĩnh Hảo, Đà Lạt, Đồng Nai, Tây Ninh, Trà Vinh, Tiền Giang, Hậu Giang, Cần Giờ, Vĩnh Long, Bình Phước, Long An

2. Cambodia: Phnom Penh

3. Malaysia: Kuala Lumpur, Melaka

4. Singapore

5. Philippines: Manila

6. Italy: Rome, Grossetto, Pisa, Lucca, Firenze, Venezia

7. Dubai: Airport

8. Myanmar: Yangon

9. Poland: Warsaw, Krakow

10. Switzerland: Zurich, Bern

11. Germany: Munich, Berlin

12. Czech Republic: Praha

13. China: Airport


Friday, February 13, 2015

Năm mới


­­­Thời điểm này một năm trước tôi đang rất háo hức chuẩn bị cho chuyến đi xa tít mù khơi đầu tiên trong cuộc đời mình. Tôi đã có một khởi đầu năm tuổi trong mơ, ai nói năm tuổi xui xẻo, nhưng với tôi thì không, năm tuổi đã trôi qua với rất nhiều những niềm vui, và hành trình cảm xúc đã đi qua những vùng đất rất mới, rất phong phú mà trước đây tôi chưa từng trải nghiệm.

Một năm không dài không ngắn so với cuộc đời của một con người. Tuổi thọ trung bình của người Việt Nam là khoảng trên dưới 60, như vậy tôi cũng có thể được xem là đi qua gần ½ chặng đường đời người. Mỗi một năm trôi qua đều hết sức ý nghĩa và tràn đầy hồng ân. Từ một đứa học trò trở thành sinh viên đại học, rồi đi làm, rồi đi nước ngoài, rồi thất bại, rồi gặt hái vài cái thành công nho nhỏ, rồi kết thúc và rồi lại bắt đầu.

Ai rồi cũng sẽ khác, thế giới đổi thay từng ngày cơ mà. Có những buổi tối nằm vắt tay lên trán tôi nghĩ, mình học được gì qua những biến cố cuộc đời, của mình và của những người xung quanh, mình có khôn ngoan hơn không, mình có vững vàng hơn không, mình có rộng lượng hơn không? Những bước đi của đời mình có phải là điều được trông đợi.

Cuối năm, dành chút thời gian nhìn lại những điều đã làm được, những thứ đã bỏ lỡ, những việc vẫn đang miệt mài cày cấy. Cuối năm, nhìn về những kế hoạch đã bắt tay làm, những dự định vẫn còn trên giấy và cả những dự liệu chỉ mới nghĩ tới. 365 ngày có vẻ nhiều nhưng cũng có thể rất ngắn, giống như Randy Pausch nói trong Bài giảng cuối cùng của mình “Thời gian là tất cả những gì chúng ta có, nhưng một ngày chúng ta nhận ra, chúng ta có ít hơn mình nghĩ”.


Nghênh mặt chào đón năm mới…tới đi, tui tiếp chiêu!

-TâmVũ-